Chương 467

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 467

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cưỡi trong phòng làm việc PLAY, hình ảnh chợt lóe lên, nhân vật phản diện thật sự trong cốt truyện là ai? (phần 1)
Phật Ngọc vào ngực, thân thể lạnh như băng ngọc được sưởi ấm, tựa như cũng mang theo hơi người cùng nhiệt độ con người, làn da lành lạnh lúc trước cũng dần dần nóng lên, cứ như có vật gì đó đang hừng hực cháy ở bên trong cơ thể, không ngừng cung cấp nhiệt lượng, khiến làn da của hai người kề sát vào nhau cũng đều cảm thấy bỏng rát như lửa cháy.
Tô Mộc có chút không thở nổi, cậu không biết tại sao tim lại đập rộn lên, sợ hãi, rất sợ.
Theo bản năng lui về phía sau, vậy mà Diệp Tử Ngung lúc này cũng không biết rốt cuộc là đả thông kinh mạch gì hay không cẩn thận đụng phải một công tắc kỳ lạ nào đó, cánh tay tự nhiên nhanh chóng móc một cái, Tô Mộc lại một lần nữa bị kéo trở về.
Lần này, cả người đều bị ấn vào trong lồng ngực mặc áo blouse trắng dài của Diệp Tử Ngung vẫn còn mang theo hơi nước độc, phảng phất cứ như giam cầm, ngay cả sức lực giãy giụa cũng bị rút đi trong nháy mắt, toàn thân Tô Mộc cứng đờ, cổ họng khô khốc: ”Không… Không được…”
Chẳng qua là âm thanh cự tuyệt của cậu quá nhỏ yếu, hòa lẫn với tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ khiến người khác nghe không rõ, thậm chí ngay cả sức giãy giụa cũng bị áp chế xuống mức thấp nhất.
Tinh thần của cậu đang điên cuồng thúc giục cậu phải cự tuyệt, điên cuồng thúc giục cậu rời đi, nhưng lý trí lại ấn cậu ở ngay tại chỗ, để cậu cứ cứng ngắc như vậy bị Diệp Tử Ngung ôm vào trong ngực, cứng ngắc tiếp nhận hết thảy tiếp theo.
Từng món từng món quần áo bị cởi ra, cho đến khi cả người trần trụi, cảm giác trên người không một mảnh vải che thân khiến người khác cảm thấy xấu hổ, nhất là khi người đứng trước mặt vẫn mặc nguyên quần áo không hề cởi ra, mặc một chiếc áo blouse trắng đặc trưng của một vị bác sĩ, áo mũ chỉnh tề vô cùng đứng đắn…
Bả vai của Tô Mộc khẽ run rẩy, khó lòng khắc chế được nỗi xấu hổ, khiến làn da toàn thân cậu cũng dần dần ửng hồng, giống như một quả đào ngọt dần dần chín rụp toát lên vẻ ửng hồng quyến rũ mê người.
Nếu như người trước mắt có thứ gì đó giống như pheromone, nhất định là sẽ vô cùng mềm mại và ngọt ngào.
Sự lạnh lùng thường lệ của Diệp Tử Ngung dần dần rút lui khỏi người anh, dường như anh đã trút bỏ một lớp vỏ bọc thần thánh không thuộc về mình, một lần nữa quay về làm người.
”Xem ra phương thức nghiên cứu của tôi không sai.” Diệp Tử Ngung đưa tay cầm lấy tay Tô Mộc đặt ở trước ngực mình, đáy mắt bị vẻ ôn hòa che giấu sự điên cuồng cố chấp một cách thật cẩn thận.
Cách một lớp áo blouse trắng và áo sơ mi là trái tim đang đập đều đặn nhanh chóng dưới lồng ngực, mỗi cái mỗi cái đều đánh vào lòng bàn tay của Tô Mộc, tựa như Tô Mộc đang ôm một trái tim xuyên qua rào cản quần áo và cơ thể.
Ngón tay run run khi cảm nhận được những nhịp đập, tựa như nhịp tim của chính mình cũng đang dần hòa nhập làm một thể với nó, đập chung một tần số, ngực cảm thấy nóng bừng.
Trong lúc nhất thời, trong đầu Tô Mộc chợt lóe lên một hình ảnh.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận