Chương 473

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 473

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đóa hoa trên núi cao bước xuống đền thờ cố chấp muốn làm tình điên cuồng ép tinh, thân xác hoàn mỹ cùng bánh xe thời gian của nhà khoa học diệt thế (phần 3)
Cậu loáng thoáng cảm thấy có gì đó thay đổi.
Chẳng hạn như cảm giác mà cả người Diệp Tử Ngung mang lại cho cậu, cùng với thái đổi thay đổi mạnh mẽ của Diệp Tử Ngung đối với cậu.
Chẳng qua là cậu còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì đã bị bế lên một lần nữa.
Đi đến một mặt tường trong phòng, Diệp Tử Ngung đưa tay ấn vào một nơi không xác định.
Ngay sau đó, Tô Mộc kinh ngạc phát hiện vách tường bỗng nhiên chậm rãi di chuyển, giống như trong phim truyền hình, sau khi vách tường mở ra, một cánh cửa xuất hiện, Diệp Tử Ngung bế cậu bước vào.
Bên trong phòng có hơi mờ tối, tông màu tổng thể tạo cảm giác khá buồn bã.
Nội thất bên trong gần giống như một căn phòng nghỉ, có ghế sô pha, bàn trà nhỏ, có bàn và còn đặt thêm một chiếc giường.
Tô Mộc bị ném lên giường, ngay sau đó là vị giáo sư vẫn luôn trong trẻo lạnh lùng trong ngày thường đè lên.
Vẫn là kiểu làm tình điên cuồng dây dưa như thể một giây tiếp theo sẽ chết đi, Tô Mộc cảm thấy mình như đang chết đuối, nhưng hoàn toàn không có cách nào giãy ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị kéo vào chỗ sâu nhất, bị vực sâu dục vọng hoàn toàn bao trùm.
Từng đợt từng đợt khoái cảm truyền tới, trên người Diệp Tử Ngung phủ một tầng mồ hôi hột, ngưng tụ trên làn da có hơi tái nhợt, phối hợp với một lớp bắp thịt mong mỏng mịn màng trên người, thoạt nhìn cực kỳ hấp dẫn và xinh đẹp…
Lực thắt lưng cực kỳ xuất sắc, khi di chuyển giống như được trang bị động cơ, tiếng nước chảy nhóp nhép cùng tiếng thể xác vỗ vào nhau bạch bạch liên miên không dứt, khiến Tô Mộc chợt bừng tỉnh có một loại cảm giác sợ hãi như thể mình sẽ bị làm đến chết trên giường.
Giọng khàn khàn, tiếng rên rỉ kèm theo tiếng thở dốc, đuôi mắt Tô Mộc đỏ ửng, những khi không chịu nổi, nước mắt sẽ theo đuôi mắt rơi xuống, đụng phải làn da nóng bỏng đỏ bừng, trong nháy mắt liền bị bốc hơi.
Chẳng qua là nước mắt rơi quá nhanh, một giọt nối liền một giọt, cuối cùng làm ướt tóc mai, khiến cậu thoạt nhìn càng thêm nhỏ yếu đáng thương.
Diệp Tử Ngung cúi đầu hôn một cái lên hàng mi mềm mại ướt đẫm, như nụ hôn khi răng môi gặp nhau, nụ hôn này lẽ ra sẽ bày tỏ tình cảm trân trọng và quý giá hơn.
Sau khi quét hết những cái đuôi nhỏ, đến lúc đó có thể mang Tô Mộc rời đi.
Đi đến một căn cứ khác, hoặc đơn giản là tự mình tìm một nơi, tóm lại là rời khỏi nơi này.
Thời gian một đời không dài, nhưng so với kiếp trước hai người chỉ ở bên nhau nhiều nhất là hai tháng thì cũng đủ dài rồi.
Tô Mộc là một người rất hiền lành, hơn nữa còn mềm lòng, chỉ cần anh phụng bồi cậu thật lâu thật lâu, sớm muộn gì cũng có một ngày cậu sẽ quên Ngũ Nhan Tịch, chỉ biết nhớ anh, yêu anh.
Yêu còn sâu đậm hơn cả khi yêu Ngũ Nhan Tịch.
Nhưng trước đó, những kế hoạch ngổn ngang cần phải nhanh chóng kết thúc, hơn nữa những cái đuôi có thể sẽ sót lại sau này cũng cần được dọn dẹp sạch sẽ.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận