Chương 483

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 483

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bắt được gian phu có thể dùng để nghiên cứu, bị trộm ra khỏi tòa nhà nghiên cứu, tôi và ba con sẽ sinh em trai em gái cho con (phần 1)
Gò má của Tô Mộc đỏ bừng, quần áo xộc xệch, không che được thân, làn da lộ ra bên ngoài, phía trên trải rộng những dấu vết mập mờ, giống như đang chiêu cáo thiên hạ mới vừa rồi mình bị người ta làm hại.
Bưng chiếc nôi có đứa bé lên, hai chân Tô Mộc như nhũn ra, cả người không có sức lực gì, mềm nhũn trở về nơi ở của mình một mình.
Nhưng vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Diệp Tử Ngung đang ngồi sau bàn làm việc ở bên ngoài, thấy cậu đẩy mở cửa một chút, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhất thời rơi lên trên người cậu.
Tô Mộc cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh vào lòng, trong nháy mắt tỉnh táo hơn rất nhiều.
Cậu cứng đờ đứng tại chỗ, theo bản năng muốn lấy tay che lại toàn bộ những nơi có dấu vết mập mờ mà những thứ quần áo kia không che đậy được.
Nhưng khi Ngũ Hi Thần làm quá mức không kiêng dè, tay cậu căn bản không thể che hết được những dấu vết trên cổ, ngay cả phía say gáy cũng tràn ngập những vết hôn màu dâu tây như thế.
Thân thể cứng ngắc, hô hấp ngưng trệ, Tô Mộc ngơ ngác đứng tại chỗ, tựa như đang chờ đợi sự xét xử của Diệp Tử Ngung dành cho cậu.
”Lại đây.” Âm thanh của Diệp Tử Ngung rất khàn, nhưng vẻ mặt lại không để người khác nhìn ra chút tức giận hay là những tâm trạng nào khác, chỉ có một vẻ mặt lạnh lùng.
Tô Mộc đặt đứa bé ở cửa, dưới bàn chân tựa như đổ chì, đi từ cửa đến trước bàn làm việc cũng chỉ mấy bước đường nhưng cậu vẫn cứng đờ đi hồi lâu.
”Em sợ tôi?” Ngón tay lạnh như băng của Diệp Tử Ngung rơi ra sau vành tai của người đàn ông, giọng khàn khàn, chạm lên làn da mang vết hôn ở sau tai, Diệp Tử Ngung cũng không khống chế được run rẩy.
Dù rằng anh ở trước mặt Tô Mộc đã cố gắng khống chế mọi tâm trạng tức giận của mình, nhưng nhìn thấy những dấu hôn trên người người đàn ông như đang tượng trưng cho sự khiêu khích của Ngũ Hi Thần, những ý tưởng điên cuồng trong lòng Diệp Tử Ngung liền không thể khống chế được mà nhanh chóng lên men.
Cắt thành từng khúc từng khúc, cống hiến hết mình cho sự nghiệp nghiên cứu người có siêu năng lực…
Ở một góc độ mà Tô Mộc không nhìn thấy, ác ý trong ánh mắt Diệp Tử Ngung lạnh như băng, tựa như một giây kế tiếp liền đòi hỏi tràn ra, lại giống như rắn độc đang thè lưỡi, ngay lập tức sẽ cắn người khác.
”Không có…” Tô Mộc cứng ngắc lắc đầu một cái.
”Tôi sẽ không bởi vì chuyện này mà giận em.” Đầu ngón tay lạnh như băng của Diệp Tử Ngung chậm rãi từ sau tai trượt xuống cổ, những dấu vết mập mờ trên da cổ còn tươi sáng hơn, dày đặc hơn, ngón tay lạnh như băng rơi ở phía trên, không tự chủ được xoa nắn một chút lên những dấu vết trông giống dâu tây đó, tựa như làm vậy là có thể xoa sạch hết toàn bộ những thứ dấu vết kia.
Tô Mộc đứng tại chỗ không dám cử động.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận