Chương 491

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 491

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tất cả tề tụ, liên quan đến chuyện vợ chồng tranh giành nhau, anh em đục tường, ánh trăng sáng yêu người thế thân (phần 1)
Tô Mộc vừa mới ổn định chỗ ở bên cạnh Tề Dục, giống như cậu thật sự đã dần dần hình thành thói quen với cảm giác cứ hai ngày lại đổi chỗ ở một lần, thậm chí ngày thứ hai thức dậy cũng có thể tự nhiên tìm được một nơi đầy ánh nắng rồi mang đứa bé ra tắm nắng cùng mình.
Vốn cho rằng dù sao Tề Dục cũng là trộm cậu ra ngoài, thế nên chắc chắn sẽ không khoe khoang.
Nhưng điều khiến Tô Mộc ngàn lần không nghĩ tới chính là qua hai ngày sau, Tề Dục lại đột nhiên bảo cậu chuẩn bị một chút, buổi tối sẽ đưa cậu đến tham dự một bữa tiệc.
Căn cứ tiêu diệt được một sào huyệt đầy thây ma, giết chết mấy chục ngàn thây ma, thu được vô số lõi tinh thể thây ma đếm không xuể, hầu như những người có siêu năng lực đều được chia rất nhiều, hơn nữa gần đây vừa mới tìm được một kho hàng trữ rất nhiều lương thực trước ngày tận thế, vậy nên sau khi cung cấp đầy đủ vật tư trước lúc sự hoảng loạn của mọi người dần vây hãm căn cứ, tin tốt cuối cùng cũng đến, đương nhiên phải chúc mừng một phen.
Cơ bản chính là mọi người quen biết nhau ngồi chung một chỗ cùng nhau ăn cơm.
Hơi giống với họp quan hệ hữu nghị, ăn cơm xong thì trò chuyện hoặc là tìm mấy người đến biểu diễn.
Ban quản lý căn cứ cũng chuẩn bị một bữa tiệc.
Một mặt là vì đã thu được một lượng lớn lõi tinh thể thây ma cùng với rất nhiều vật tư, quả thật là một chuyện đáng ăn mừng.
Mặt khác là vì hai người lãnh đạo quản lý căn cứ trước đây đều đã hy sinh, bây giờ cũng nên chọn ra một người lãnh đạo mới.
Nhưng những người đi theo lãnh đạo của hai gia tộc đều là thuộc hạ của hai gia tộc, đương nhiên bọn họ đều hy vọng người thừa kế của mình có thể ngồi lên vị trí lãnh đạo, bên phía mình sẽ càng có lợi hơn, thế nên trước bữa tiệc, bầu không khí trong trụ sở trở nên rất căng thẳng, mọi người ở đây đều làm hết sức mình.
Đương nhiên Tô Mộc không hề biết bầu không khí căng thẳng trong trụ sở, cho đến khi Tề Dục mời cậu đến tham gia buổi dạ tiệc gì gì đó, Tô Mộc mới biết đến sự tồn tại của đêm này.
Chẳng qua là…
Ngón tay Tô Mộc hơi giật giật, những khi cậu đang suy nghĩ đều sẽ vô thức cắn môi, nhìn bầu trời xám xịt từ xa, cho đến khi đứa bé nắm lấy quần áo của cậu thì cậu mới tỉnh hồn lại.
Có một số việc có nghĩ cũng vô ích, suy nghĩ cũng chỉ làm tăng thêm ưu phiền.
Tô Mộc lắc đầu một cái, thay bộ quần áo mà Tề Dục tìm cho cậu tối hôm đó rồi cùng Tề Dục ra khỏi cửa.
Đứa bé cũng được thay một bộ quần áo rất đáng yêu, nằm trong lòng cậu trông có vẻ rất ngoan ngoãn, nhưng thật ra bàn tay của cậu bé đang không ngừng níu lấy chiếc trâm cài trên ngực Tô Mộc, khiến loại vải đắt tiền có hơi nhăn nhúm.
Tề Dục nhíu mày, trực tiếp bế đứa bé lên.
”Chậc, đừng lộn xộn, tôi nhớ nó đó hơn một tuổi rồi, có phải nên tập đi rồi hay không? Cả ngày bế tới bế lui, có phải sẽ gây bất lợi cho chuyện tập đi của nó không?” Tề Dục bế đứa bé, nghiêng đầu sang chỗ khác hỏi Tô Mộc.
Tô Mộc gật đầu một cái: ”Thằng bé sắp tập đi rồi, bây giờ nó cầm đồ vật cũng có thể miễn cưỡng đứng vững được.”

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận