Chương 493

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 493

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tất cả tề tụ, liên quan đến chuyện vợ chồng tranh giành nhau, anh em đục tường, ánh trăng sáng yêu người thế thân (phần 3)
Trong lòng mọi người không khỏi ồ lên, cảm giác được tận mắt xem drama quả thật rất thoải mái, nhưng cũng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần yếu đuối của người khác.
Giống như vào giờ phút này, mọi người đều không nhịn được mà suy nghĩ đến hành động kế tiếp của Ngũ Nhan Tịch.
”Sao trước khi đến cũng không nói với tôi một tiếng?” Ngũ Nhan Tịch tự nhiên mở miệng cười nói, mọi người ở đây đều cho rằng vẻ mặt vui vẻ này của anh ta là dành cho Tề Dục, Ngũ Nhan Tịch từ trên lầu đi xuống, tự nhiên đi đến trước mặt Tề Dục, sau đó càng tự nhiên hơn mà nắm cánh tay còn lại của Tô Mộc đang nắm tay Tề Dục.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Tô Mộc cứng ngắc muốn rút cánh tay về, nhưng Ngũ Nhan Tịch nắm rất chặt, như thể đang muốn chứng minh điều gì đó.
”Làm phiền Tề đại thiếu còn phải bế con thay tôi, để tôi bế là được rồi.” Thậm chí Ngũ Nhan Tịch còn xoay người đòi đứa bé từ Tề Dục.
Lần này càng khiến mọi người thêm bối rối.
Mắt thấy hai người đàn ông đứng đầu trong căn cứ sắp đăng vị đứng bên cạnh một người đàn ông khác, như thể bọn họ đang tranh giành tình nhân, thậm chí quan hệ giữa hai người này còn là vợ chồng đã cưới, càng khiến một trận náo nhiệt như vậy trở nên đáng thưởng thức hơn.
Trong mắt mọi người là ánh sáng hóng ăn dưa sắp tràn ra ngoài, chỉ hận không thể tự hái dưa rồi tự mình ăn hết dưa.
”Sao tôi thấy không giống trong tưởng tượng của chúng ta…”
Cảnh tượng chính thất đánh bồ nhí không xuất hiện, ngược lại trông Ngũ đại thiếu hình như còn có quan hệ gì đó với vị kia?
Lại suy nghĩ một chút về quan hệ giữa ba người, thật khiến người khác không khỏi xuýt xoa một tiếng, vòng tròn của giới quý tộc thật hỗn loạn.
”Không…” Sắc mặt Tô Mộc tái nhợt, gần như theo bản năng kinh hoảng nhìn Ngũ Nhan Tịch, trong ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác: ”Tôi, tôi bế con là được rồi…”
Bộ mặt đó của cậu giống như Ngũ Nhan Tịch không phải đang bế đứa bé, mà là muốn cướp đứa bé của cậu.
Ngũ Nhan Tịch khẽ nhíu mày: ”Đứa bé này chào đời tôi còn chưa bế được mấy lần, em đặt tên cho con chưa?”
Sắc mặt của người đàn ông càng tái nhợt, sự cảnh giác trong đáy mắt gần như tràn ra ngoài, nhanh chóng xua tay hai người ra, bế con từ trong ngực Tề Dục, ôm thật chặt ở trong lòng, lúc này tâm trạng mới hơi bình tĩnh lại một chút.
Vậy mà lúc này cậu vẫn không muốn đối mặt với Ngũ Nhan Tịch, vì vậy chỉ có thể núp ở sau lưng Tề Dục, cứng ngắc giả vờ như không nhìn thấy Ngũ Nhan Tịch.
”Vợ chồng đối diện làm như không quen biết thật khiến tôi thương tâm.” Ngũ Nhan Tịch miễn cưỡng cười một tiếng, sương đen dày đặc bắt đầu mất tự chủ cuồn cuộn lăn lộn trong đáy mắt, vợ chồng trong lời anh ta nói rất hiển nhiên là chỉ anh ta và Tô Mộc: ”Dù gì tôi cũng là một người ba ruột khác của đứa bé này.”
Tô Mộc cúi đầu giả vờ như không nghe thấy gì cả, nhưng có một số việc không phải cậu cứ cúi đầu như đà điểu là có thể trốn tránh.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận