Chương 501

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 501

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cho dù là lúc nào, cậu ấy vẫn chọn cách rời đi (phần 3)
”Có thể đợi một chút nữa không?” Giọng của Tô Mộc khàn khàn, mang sự run rẩy nhỏ xíu.
Có một số việc cậu không hiểu, nhưng trực giác của cậu mách bảo với cậu rằng nếu như cậu đi theo Diệp Tử Ngung, có thể cậu sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Cậu làm khổ mình thì không sao, chỉ là một lữ khách lưu lạc trong mỗi một thế giới mà thôi, đi đâu, làm gì, còn sống hay đã chết cũng không có gì to tát.
Nhưng đứa bé này thì khác.
Tô Mộc không có cách nào có thể đảm bảo rằng Diệp Tử Ngung sẽ không nổi điên mà ra tay với đứa bé.
Thế nên cậu không thể đưa con đi, vào thời khắc quan trọng nhất, cùng lắm thì cậu để hệ thống rút linh hồn của cậu ra, kết thúc thế giới này, nhiệm vụ thất bại.
Nhưng đứa bé thì không thể.
Diệp Tử Ngung nhìn cậu một lúc lâu, mới khẽ gật đầu, Tô Mộc bế con, xoay người vòng qua những người khác, xông vào cuộc hỗn chiến, đứng trước mặt Tề Dục, đúng như dự đoán, một giây kế tiếp, Ngũ Nhan Tịch cùng Ngũ Hi Thần đồng thời dừng siêu năng lực của mình lại, Tô Mộc đưa đứa bé cho Tề Dục: ”Thay tôi chăm sóc nó thật cẩn thận…”
Đứa trẻ ở trong ngực Tề Dục, đương nhiên Ngũ Hi Thần và Ngũ Nhan Tịch sau khi thanh tỉnh lại cũng biết ý nghĩa của đứa bé này đối với Tô Mộc như thế nào, hai người tuyệt đối sẽ không tiếp tục ra tay, mà ở trước mặt Tô Mộc, Diệp Tử Ngung cũng sẽ không điều khiển hai người ra tay với Tề Dục đang bế đứa bé ở trước mặt Tô Mộc.
Trên thực tế, Tô Mộc có thể vứt bỏ thằng nhãi con đó, trong lòng Diệp Tử Ngung mang theo cảm giác thắng lợi vui thích không thể giải thích được, nhưng chẳng biết tại sao lại có một loại dự cảm xấu.
Diệp Tử Ngung hờ hững khởi động bánh xe thời gian.
Anh không còn muốn nghĩ đến điều gì khác nữa, anh chỉ muốn đưa Tô Mộc đến một thế giới chỉ còn lại hai người họ, tuyệt đối sẽ không còn thêm bất kỳ một người chướng mắt nào đến quấy rầy thế giới của riêng hai người họ.
Tô Mộc ở dòng thế giới này khác với Tô Mộc ở dòng thế giới kia đã chứng kiến anh hủy diệt thế giới, có một số việc Tô Mộc không biết rõ ràng, chắc chắn sẽ không từ chối hai thân xác hoàn mỹ đó một cách điên cuồng như vậy nữa.
Quay trở lại dòng thời gian của kiếp trước.
Một ý tưởng to gan nhưng ngay khi nó vừa xuất hiện đã khiến Diệp Tử Ngung động lòng.
Ngày thứ ba Tô Mộc rời khỏi tòa nhà nghiên cứu, anh tìm về bánh xe thời gian một lần nữa.
Bánh xe thời gian chậm rãi xoay vòng, không khí xung quanh dường như cũng vì vậy mà trở nên vặn vẹo, bầu không khí ngưng trệ, không khí xung quanh giống như một thứ bùn dày đặc, vây khốn thân thể của tất cả mọi người tại chỗ, mà Diệp Tử Ngung đã dắt Tô Mộc vẫn chưa kịp phản ứng tiến vào lối đi được bánh xe thời gian chậm rãi mở ra.
Lối vào với ánh sáng chói lóa nhức mắt từ từ đóng lại, sau khi thân thể của mọi người có thể cử động lại, gần như là phát điên mà nhào tới, nhưng chỉ chộp được một chút ánh sáng, lòng bàn tay bị đốt phỏng, rồi sau đó hoàn toàn bị dập tắt.
”Tô Mộc!” Người thao túng rời đi, Ngũ Hi Thần dần dần tỉnh lại từ sự điều khiển.
Tề Dục ôm đứa bé khi hoàng hôn buông xuống, đôi mắt hồ ly xinh đẹp nâng lên đỏ bừng.
Mà đầu ngón tay của Ngũ Nhan Tịch thì nắm chặt thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi rơi xuống mặt đất, thậm chí còn ăn mòn một khoảng lớn sàn nhà…

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận