Chương 502

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 502

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cho dù là lúc nào, cậu ấy vẫn chọn cách rời đi (phần 4)
Tô Mộc lúc này đang đứng ở một nơi giống như tế đàn, trước mặt cậu có hai người, một người trông giống hệt với thân thể hiện tại của cậu, người còn lại thoạt nhìn có chút kỳ quái khó hiểu.
Có hơi giống Ngũ Nhan Tịch, có hơi giống Ngũ Hi Thần, cũng có chỗ giống với Diệp Tử Ngung…
”Ký chủ!” Hệ thống bánh bao lao tới, hoảng sợ rúc thành một khối bên cổ của Tô Mộc.
Đây là lần đầu tiên hệ thống nhỏ gặp phải một ông chủ lớn thần thánh như vậy, toàn bộ cơ thể đều run lẩy bẩy, sợ mình không cẩn thận sẽ bị ông chủ lớn phát hiện, sau đó cầm đi làm giải phẫu.
Không có gì là không thể, dù sao theo thông tin mà hệ thống hiện tại hiểu được, Diệp Tử Ngung là một cường giả có thể dựa vào sức mạnh của mình mở ra lối đi thời gian.
Chỉ cần đối phương có cơ hội và thời gian phát triển, nói không chừng còn có thể tự mình xây thêm một tổng bộ thứ hai…
”Ừm…” Gương mặt của Tô Mộc phờ phạc, nhưng trước mắt lại lóe lên những hình ảnh giống như mình đã từng trải qua rồi.
Thí nghiệm kinh khủng tàn nhẫn, nhằm tạo ra cái gọi là hai thân xác trường sinh bất tử, đao thương bất nhập, thông minh tuyệt đỉnh mà loài người bị đẩy xuống sông máu, bị sắp xếp giống như súc sinh…
Mà người thực hiện thí nghiệm, đồng thời cũng là người cầm dao chính là giáo sư Diệp đang mặc quần áo trắng tinh, tựa như không nhiễm một hạt bụi nào.
Tô Mộc kinh ngạc nhìn hai thân xác trước mắt, đột nhiên cậu cảm thấy vô cùng hoang đường lẫn chán ghét.
Cho dù là đời trước cậu đã quên mất, hay là đời này cậu vẫn còn nhớ, từ trước tới nay cậu vẫn chưa từng thật sự phát ra một tín hiệu mập mờ nào đối với Diệp Tử Ngung, cũng chưa từng làm ra những hành động mập mờ nào, thậm chí có thể nói, lập trường giữa hai người đều tựa như là sự tồn tại đối lập mơ hồ.
Nhưng tại sao lại vậy chứ?
Tại sao lại thích cậu?
Tại sao có thể thích đến mức có thể vì một người mà giết sạch toàn bộ thế giới loài người?
Tô Mộc không hiểu, cậu cũng không cảm thấy tình yêu này có chỗ nào tốt đẹp, cậu chỉ cảm thấy kinh khủng, chán ghét, giống như xiềng xích quấn lấy cậu rồi trói buộc cảm xúc của cậu, sự sống chết của cả thế giới này dường như đang đặt lên trên người cậu, nặng nề đè cậu tới mức cậu không thể thở…
Cảm giác tội lỗi khiến cậu hoàn toàn bất lực, dù là kiếp trước hay kiếp này, cậu đã đạp lên xương cốt của mọi người, để dữ liệu tinh thần của cậu tiến vào cái gọi là thân xác hoàn mỹ…
Cậu chỉ cảm thấy hối hận.
Vì để sống lại, cậu đi qua mấy thế giới, nhưng liệu nó còn ý nghĩa gì nữa không?
Cho dù cậu sống lại, cậu có còn thật sự giống như ban đầu không?
Mùa hè chờ đợi kết quả thi của mình rồi chuẩn bị nộp hồ sơ tiến vào ngôi trường đại học yêu thích, cứ như đã biến thành một giấc mộng xa vời.
”Em sẽ không cự tuyệt tôi một lần nữa, đúng không?” Âm thanh của Diệp Tử Ngung hơi khàn khàn, vào lúc này anh căng thẳng đến cực điểm, sợ rằng chỉ cần một chút thay đổi nhỏ nhất cũng sẽ ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.
Cho nên anh sửa lỗi vô số lần, dù là ngừng lại vào lúc này, đầu ngón tay cũng theo bản năng tái diễn lại động tác sửa lỗi trước đó, như thể cơ thể đang nhớ lại các bước sửa lỗi mình vừa làm.
Tô Mộc nhìn anh, ánh trăng sáng giống như đã dính vào máu đỏ, đáy mắt cũng tản ra sắc máu tanh.
Cậu nhắm hai mắt lại.
Trong lòng Diệp Tử Ngung nhanh chóng mừng rỡ, anh cho rằng Tô Mộc đã đưa ra lựa chọn hoàn toàn khác với lần trước đó.
Nhưng Tô Mộc chỉ nói một câu với hệ thống bánh bao trong lòng mình: ”Đi thôi.”
Rời đi, cho dù là thất bại hay thành công, cho dù là còn có thể sống hay chết.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận