Chương 516

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 516

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đại tướng quân cùng Nhiếp Chính Vương đối chọi tương đối gay gắt, lần đầu tiên gặp thiên tiên Thôi Thừa tướng tim như nổi trống trong ngự thư phòng (phần 4)
Mà hoàng đế nhỏ lần đầu tiên ngẩng đầu ưỡn ngực tinh thần sảng khoái, mỗi một bước đi đến ngự thư phòng dường như đều mang theo vui thích, đi vừa nhanh vừa vội.
Rất nhanh đã đến ngự thư phòng, Tô Tần đã chờ ở bên kia, có điều trong ngự thư phòng ngoài trừ Nhiếp Chính Vương ra thì còn có thêm một người.
Mặc toàn quân quan phục màu xanh, còn đội mũ quan ngay ngắn thẳng thớm, thoạt nhìn khiến người khác liên tưởng đến một cây trúc cao.
Tô Mộc nhận ra đó là người đứng đầu quan văn, Thừa tướng Thôi Du.
Công tử của thiên niên thế gia* Thôi gia, sức nặng so với vương triều hoàng đế chỉ vừa mới trăm năm chỉ có hơn chứ không có kém.
(*) Thiên niên thế gia: Gia tộc có lịch sử nghìn năm lâu đời.
Thế gia kiên cố như sắt, vương triều lại tựa như nước chảy, các công tử tiểu thư sinh ra ở thế gia mới thật sự là ngậm thìa vàng mà chào đời.
Thậm chí ban đầu khi Thôi Du chuẩn bị làm quan, còn bị vài người thế gia phán xét tự cam đọa lạc*, làm một quý công tử thế gia đàng hoàng thì không làm, ngược lại lại đi đầu quân cho triều đình, làm nô tài, đây không phải là tự cam đọa lạc thì là gì?
(*) Tự cam đọa lạc: đắm mình trong truỵ lạc.
Bất quá điều khiến cho tất cả mọi người đều không nghĩ tới chính là Thôi Du đích thị là một thiên tài, cũng tương đối có năng lực, chỉ vỏn vẹn vài năm đã từng bước từng bước thăng chức, ngồi lên vị trí Thừa tướng, đang lúc thiên hạ dân yên thịnh vượng, nhất là văn nhân trong lòng mọi người có địa vị cực cao, cũng bởi vì danh tiếng tốt nên dần dần Thôi gia nhận được vô số lợi ích, có mấy lời không nên nhắc lại.
Hiện tại Nhiếp Chính Vương trong tay nắm giữ phân nửa quyền lực có thể một tay che trời trong triều, nhưng y gần như là ngồi ngang hàng xử lý chính sự trong triều ở ngự thư phòng với Nhiếp Chính Vương, cản tay lẫn nhau, không thể không nói đó đúng là bản lĩnh của Thôi Du.
Tô Mộc không kiềm được có chút hiếu kỳ, không nhịn được nhìn nhiều hơn hai lần.
Nhưng chẳng qua cũng chỉ là thoáng nhìn nhiều hơn hai lần, Thôi Du liền lập tực như nhận ra được điều gì đó mà ngẩng đầu lên.
Trong trẻo lạnh lùng như ánh trăng, tuấn tú như tiên, khí như trúc xanh, thiên tư trác tuyệt*.
(*) Thiên tư trác tuyệt: Cao vượt hẳn lên, không có gì sánh kịp.
Trong lòng Tô Mộc nhanh chóng xông ra một loạt thành ngữ.
Nhưng hết thảy hết thảy đều không bằng cái ngẩng đầu lên trong nháy mắt đó của Thôi Du, giáng cho cậu một cú mãnh liệt.
Thân thể cứng ngắc, hoàng đế nhỏ đứng yên tại nơi đó cứ như con mồi đã được định sẵn của kẻ săn mồi, chỉ có thể trúc trắc nuốt nước miếng một cái, vội vàng cúi đầu.
“Bệ hạ.” Thôi Du đứng lên, khẽ hành lễ.
Thiên tiên* cúi người khom eo, trong lòng Tô Mộc có chút tiếng động không hiểu rõ.
(*) Thiên tiên: Thần tiên trên trời.
Mà sắc mặt của Tô Tần ngồi một bên càng lúc càng khó coi hơn trước.
Con ngươi cũng sắp rớt xuống.
Trước có Đại tướng quân, sau có Thôi Thừa tướng, đứa cháu ngoan của hắn ta thật là chưa bao giờ khiến hắn ta phải thất vọng, điều khiến ánh mắt hắn ta càng lúc càng u ám chính là hoàng đế nhỏ nhanh chóng bước lên vài bước, đưa tay đỡ cánh tay đang hành lễ của Thôi Thừa tướng, đỡ người dậy, ngón tay đan xen, sắc hồng phấn trên đầu ngón tay triền miên.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận