Chương 517

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 517

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Làm hoàng đế tốt từ lúc bắt đầu đến khi từ bỏ, của hồi môn là quân quyền? Đại tướng quân cưỡi trong thư phòng, hoàng thúc và Thừa tướng đến tìm (phần 1)
”Thôi tương không cần giữ lễ.” Hoàng đế nhỏ sau khi đỡ người dậy liền tự nhiên thả lỏng tay, đi đến phía sau chiếc bàn được đặt ở vị trí cao nhất.
Nơi đó vốn là nơi hoàng đế xử lý việc triều chính, chẳng qua là trên mặt bàn hiện tại sạch sẽ, một quyển tấu chương cũng không có, gò má hoàng đế nhỏ khẽ đỏ ửng, cứ như vậy mà trực tiếp ngồi xuống.
Hoàng đế nhỏ quá mức ngây thơ, từ nhỏ đã được tâng bốc và nuôi dưỡng trong cung vẫn chưa học được cách che giấu tâm tư, trên gương mặt của hoàng đế nhỏ hiện tại lộ vẻ hưng phấn cùng kích động dễ thấy, ôm mong đợi cực lớn đối với chuyện rốt cuộc mình cũng có thể bắt đần thân chính.
Xem ra không phải là vì nhìn thấy Thôi tương nên mới quá mức hưng phấn, trái lại là vì rốt cuộc cũng đã có thể thân chính nên mới quá kích động.
Tô Tần đảo mắt, nhìn dáng vẻ kích động của hoàng đế nhỏ tựa như đang nóng lòng háo hức muốn nhanh chóng thân chính quân lâm thiên hạ, tâm tình thế mà lại khá hơn một chút, thậm chí còn nhặt một đống thỉnh an chiết tử* từ chỗ mình ngồi lên, đưa hết toàn bộ lên trên mặt bàn trước mặt hoàng đế nhỏ.
(*) Chiết tử: Sổ con, sổ gấp.
”Trước tiên bệ hạ hãy bắt đầu với những thứ này.” Thỉnh an chiết tử trên căn bản là từ các quan viên gửi đến để thỉnh an hoàng đế, tăng cường cảm giác tồn tại hoặc là khi gửi cho hoàng đế một ít thứ gì đó, họ sẽ viết một số chuyện nhỏ không quan trọng.
”Cảm ơn hoàng thúc~” Hoàng đế nhỏ vui vẻ đến nỗi âm cuối cũng nâng lên, giống như đang kéo một cái đuôi nhỏ, mềm mại, lông xù, bất ngờ cọ một cái lên trái tim người khác một chút, khiến lòng người ngứa ngáy.
Đầu ngón tay ẩn núp trong ống tay áo khẽ run, biểu cảm trong đáy mắt của Tô Tần càng thêm u ám, nhìn hoàng đế nhỏ đần độn không biết gì cả chuẩn bị nhìn một đống chiết tử không có ích lợi gì, cục xương ở cổ họng lăn lên lộn xuống.
Thật đúng là…
Dễ gạt dễ bắt nạt…
A…
Tô Tần bật người dậy, gò má lạnh lùng, xoay người, trở về vị trí của mình, nhưng phát hiện Thôi Du lúc này lại đứng lên, đi đến sau lưng hoàng đế nhỏ.
”Bệ hạ không chỉ đọc mà cũng có thể trả lời các quan viên.” Thôi tương hơi khom người, đưa tay gõ nhẹ lên chiết tử một cái: ”Không biết gì thì có thể hỏi thần.”
”Ừ! Cảm ơn thầy!” Tô Mộc dùng sức gật đầu một cái.
Thôi Du đã từng dạy học cho hoàng đế nhỏ một khoảng thời gian trước đây, nhưng việc học của hoàng đế nhỏ không tốt lắm, thái độ đối với vị thầy giáo này là y càng tồi tệ hơn, hiện tại vì lập mối quan hệ mà đường đường chính chính gọi một tiếng thầy.
Dưới đáy mắt Thôi Du mang theo vẻ buồn cười không thể giải thích được.
Thật đúng là cái gì cũng viết hết ở trên mặt, ngay cả một chút tính toán nhỏ xíu cũng có thể nhìn thấy rõ ràng trọn vẹn trên gương mặt của hoàng đế nhỏ.
Đối với loại người lòng dạ ngoằn nghoèo mười mấy khúc cua như Thôi Du mà nói, đơn thuần trực tiếp nhìn một cái là có thể nhìn thấu lòng người lại có một kiểu đáng yêu trong sáng.
Trông thông minh hơn một chút so với dáng vẻ ngu xuẩn không rõ thế cục đi theo y học tập lúc trước.
Tổng thể thì nhìn khá thuận mắt so với trước đó.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận