Chương 522

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 522

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nghệ thuật nói chuyện của Thôi tương, hiện trường bốn người, Đại tướng quân khẩu giao dưới gầm bàn Thôi tương bắt mạch trong ngự thư phòng (phần 2)
”Thầy không cần đa lễ, đa tạ thầy đã lo lắng cho trẫm, chẳng qua Vương thúc nói cũng đúng, quả thật trẫm cũng không còn là trẻ con nữa, không cần phải lo lắng.” Tô Mộc lắc đầu một cái, nhưng theo động tác lắc đầu của hoàng đế nhỏ, dấu vết loang lổ trên cổ hiện lên không thể nghi ngờ, dấu vết mới đè lên dấu vết cũ, trên cổ tràn ngập những sản vật dấu vết chứa đầy sự chiếm hữu và tình yêu.
Trong âm thanh còn hơi khàn khàn.
Mặc dù Thôi Dư không có kiến thức thực hành đối với phương diện này, nhưng quả thật không thiếu kiến thức lý thuyết, thế nên y nhìn một cái là có thể nhìn ra trong khoảng thời gian hoàng đế nhỏ ra ngoài một chuyến không được ngắn ngủi đó, sợ rằng đã thừa dịp làm một ít chuyện.
Mà một bên khác, Tô Tần cứ như hoàn toàn không nhìn thấy hoàng đế nhỏ đã trở lại, bình thản tiếp tục xử lý công vụ, hoàn toàn không coi hoàng đế nhỏ ra gì.
Mà đương nhiên hoàng đế nhỏ cũng không phải loại người mặt nóng dán mông lạnh, thấp giọng hừ một tiếng, trở về chỗ ngồi của mình, tiếp tục xem những chiết tử không có ý nghĩa gì.
Bất quá bây giờ cậu chỉ nhìn chứ không phê, đọc hết những câu chuyện phong tục tập quán khí hậu vụn vặt trong từng quyển chiết tử, nhưng lại thấy rất thú vị, Tô Mộc chống cằm, đọc đến lúc sắp ăn cơm trưa.
Dựa theo thông lệ, hoàng đế nhỏ giữ hai người lại dùng cơm.
Thức ăn còn chưa lên hết, một người nằm trong dự liệu của tất cả mọi người đã đến trước —— Đại tướng quân.
Yến Phù Bạch bị bọc lại đưa lên giường của hoàng đế nhỏ, chuyện này chính là do Tô Tần làm, đương nhiên đối phương biết rõ rốt cuộc đó là tình huống gì, mà yến tiệc tổ chức ngày hôm qua Thôi Dư lại không biết, nhưng cũng đã biết được tình huống ở yến hội, hiện tại trong trong lòng cũng biết rất rõ.
Bất quá mọi người đều giả vờ hồ đồ, Thôi Dư lộ ra một chút kinh ngạc rất vừa phải.
Đại tướng quân bình thường thích mặc trang phục lịch sự, hôm nay thái độ trái lại rất khác thường, mặc cả người áo choàng xanh cẩm ngọc, phía trên thêu các hình hoa văn tinh xảo.
Nếu nhìn kỹ vào chiếc thắt lưng ngọc quanh eo, nó trông khá giống với chiếc thắt lưng của hoàng đế nhỏ, tựa như là trời sinh một đôi.
Mà Đại tướng quân coi như vẫn còn ý tứ khoe khoang như thời niên thiếu năm đó cưỡi ngựa săn bắn tiên y nộ mã* ở kinh thành, tự mình đến bên cạnh hoàng đế nhỏ, ngồi ở bên cạnh hoàng đế nhỏ.
(*) Tiên y nộ mã: Tiên y chỉ quần áo mới, sang trọng và xinh đẹp; Nộ mã chỉ những con ngựa mạnh mẽ, câu này mô tả một người có tinh thần cao và sống một cuộc sống xa hoa, tự do, không bị gò bó.
”Đại tướng quân đây là?” Thôi Du nâng chiếc ly trong tay.
”Chuyện bổn cung gả cho bệ hạ làm hoàng hậu, chẳng lẽ Thôi tương bây giờ vẫn chưa nghe được sao? Tin tức kia quả thật vẫn còn hơi bế tắc.” Yến Phù Bạch nâng ly rượu lên, khẽ nhấp môi, cười híp mắt, lúc nói chuyện cũng không thèm khách khí.
”Đã sớm nghe tin rồi, chẳng qua còn tưởng rằng đó là một chuyện tiếu lâm.” Thôi Dư cười một tiếng, tựa như đang pha trò.
Mà biểu cảm trên gương mặt của Yến Phù Bạch lại đột nhiên trầm xuống.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận