Chương 524

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 524

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nghệ thuật nói chuyện của Thôi tương, hiện trường bốn người, Đại tướng quân khẩu giao dưới gầm bàn Thôi tương bắt mạch trong ngự thư phòng (phần 4)
Đại tướng quân lớn gan làm bậy lúc này đang quỳ giữa hai chân của hoàng đế nhỏ, đầu lưỡi sần sùi nóng bỏng liếm lên dương vật của hoàng đế nhỏ, sau đó ngậm quy đầu vào miệng rồi mút một cái trong giây lát…
”Ư…” Vành tai ẩn giấu dưới mái tóc đen của hoàng đế nhỏ đã đỏ bừng, đầu gần như chôn trên mặt bàn, căn bản không dám nhìn tới sắc mặt của hai người kia.
”Thân thể của bệ hạ khó chịu sao? Bổn tướng thông hiểu một ít Kỳ Hoàng chi thuật*, có thể tạm thời bắt mạch cho bệ hạ.” Thôi tương ân cần hỏi han như thường lệ.
(*) Kỳ Hoàng chi thuật: nôm na là chỉ cái gốc Đông y, chỉ đỉnh cao của nghề y.
Nhưng hoàng đế nhỏ lúc này đang bận rộn, cậu không có kinh nghiệm, cũng hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nhìn Thôi Dư, lại không dám há mồm, bởi vì sợ rằng chỉ cần mình hơi há mồm, những tiếng rên rỉ không khống chế được sẽ từ trong miệng tràn ra…
Hoàng đế nhỏ gấp đến độ ánh mắt cũng đỏ bừng, giống như một con thỏ nhỏ bị một con sói tàn bạo xảo quyệt dồn đến một góc nhỏ.
Bả vai khẽ run, Tô Mộc ngay cả bàn cũng sắp không chống đỡ nổi, gò má đỏ bừng nóng ran, trong đầu mơ mơ màng màng, mượn ánh mắt sáng ngời có thể nhìn thấy vành tai xinh đẹp của hoàng đế nhỏ, so với hồng ngọc xinh đẹp nhất thế gian còn vừa mắt hơn nhiều.
”Bệ hạ?” Thôi tương tựa hồ có hơi gấp gáp đứng lên, chuẩn bị tiến qua xem tình huống một chút.
Nhưng hoàng đế nhỏ vào lúc này chợt ngẩng đầu lên: ”Không ưm… Không sao, Trẫm a ư~ Rất tốt, Thôi ưm, tương không cần phải lo lắng…”
Âm thanh của hoàng đế nhỏ đứt quãng.
Dáng vẻ của Thôi tương tựa hồ không tin lắm.
Mà sắc mặt của Nhiếp Chính Vương một bên khác đã đen như đáy nồi.
Trung tâm quyền lực thiên gia, hẳn là nơi mọi người đều phải coi trọng, thế nhưng đứa cháu tốt của hắn ta lại ở chỗ này làm loại chuyện đó!
Trong lòng có một ngọn lửa đang hừng hực rực cháy, đáy mắt của Tô Tần tối sầm.
Ban đầu nghĩ đủ mọi cách muốn tự mình chấp chính, nhưng sau khi thân chính rồi lại làm ra loại chuyện đó ngay tại ngự thư phòng?
Nếu thật sự để đứa cháu tốt của hắn ta vào triều, sợ rằng ngay cả long y cao cao vô thượng đó cũng không may mắn tránh khỏi được…
Các loại tâm trạng hỗn tạp trộn chung với nhau, quá mức phức tạp, khiến người khác trong lúc nhất thời không có cách nào biện minh, có thể Nhiếp Chính Vương cũng không biết biểu cảm trên gương mặt mình rốt cuộc có bao nhiêu khó coi.
Nhưng Thôi Dư lại mặt đầy lo lắng đi tới, đứng trước bàn của hoàng đế nhỏ, đưa tay giữ lại cổ tay của hoàng đế nhỏ.
”Bệ hạ cũng không thể sợ thầy mà giấu bệnh…” Thôi Dư cách quá gần, cho đến khi có thể nhìn thấy vẻ mặt của hoàng đế nhỏ rất rõ ràng, thậm chí còn có thể nghe được những tiếng vang vụn vặt.
Nhưng Thôi tương vẫn bất động như núi, tựa như không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh gì cả, lại giống như không phát hiện ra một điểm bất thường nào.
”Bệ hạ long tinh hổ mãnh…” Bắt mạch một hồi lâu, cổ tay của Tô Mộc đều đã đỏ, Thôi Dư mới chậm rãi thả tay ra, sau đó ý vị sâu xa nói một câu như vậy.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận