Chương 558

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 558

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hiện trường ba chọn một, hoàng đế nhỏ gánh nước thất bại tứ cố vô thân 1v3 (phần 2)
”Hay là Nhiếp Chính Vương cảm thấy ý chỉ của bệ hạ không thể tính, Nhiếp Chính Vương muốn thay bệ hạ quyết định hơn?” Lần đầu tiên Yến Phù Bạch từ bỏ làm người ngay thẳng chính nghĩa như ngày thường, lần đầu tiên hắn sử dụng phép điều binh ngoại trừ lúc đánh giặc, không chút lưu tình đâm sau lưng Nhiếp Chính Vương.
”Về điểm này ta cảm thấy Đại tướng quân nói đúng.” Thôi Du khẽ mỉm cười ở bên cạnh bổ sung thêm một câu, dẫu sao có một số việc có lần một thì sẽ có lần hai, Nhiếp Chính Vương coi Yến Phù Bạch là cây gai trong mắt cây đinh trong thịt, chẳng lẽ nhìn y sẽ thuận mắt sao?
Chỉ cần có một tia cơ hội, ai cũng muốn diệt trừ những người khác, quang minh chính đại đứng bên cạnh hoàng đế nhỏ.
”Là thần tử, nhất định trước nay vẫn phải luôn trung thành tuyệt đối với bệ hạ, bệ hạ chính miệng ngự phong, thân là bề tôi, đương nhiên phải cảm kích quân ân, đâu ra lại có đạo lý bài xích?” Thôi Du bất thình lình ở bên cạnh ghim thêm một con dao mềm.
”Xin thứ lỗi, chẳng qua quên mất đây là Nhiếp Chính Vương. Nhiếp Chính Vương hoàn toàn khác biệt với những bề tôi trung thành với bệ hạ như chúng ta, hai người thế này không thể nhầm thành một được, nói những chuyện này với Nhiếp Chính Vương, trái lại là đang nói chuyện vốn dĩ.” Thôi Du khẽ mỉm cười, lạnh nhạt ngồi xuống chiếc ghế gỗ gập hoa lê.
Áo quan màu xanh rơi xuống, Thừa tướng đương triều dịu dàng như ngọc, giống hệt với cây lan quân tử có tính cách cao cả.
Ngoài miệng nói lời kẹp thương mang gậy*, nhưng dáng vẻ từ nãy đến giờ vẫn luôn hoàn mỹ.
(*) Kẹp thương mang gậy: gốc là giáp thương đái bổng, ý chỉ trong lời nói ẩn ý châm chọc, mỉa mai.
Lễ nghĩa trên người Thừa tướng đại nhân được bày ra hoàn mỹ.
”Nói như vậy, nếu như chính miệng bệ hạ phế trừ, hai vị liền có thể từ bỏ thân phận Hoàng hậu và Hoàng quý phi, thân này ung dung tự tại?” Trong mắt Tô Tần ẩn núp sát khí nhàn nhạt: ”Nếu nói lời như vậy, ngược lại Bổn vương có thể giúp một tay, cũng không thể để các vị tướng quân Thừa tướng tận trung vì nước phải khốn đốn mắc kẹt trong hậu cung, không thể phát triển hoài bão, tiếc nuối khắp thiên hạ, cho dù Bổn vương nghe nói về loại chuyện này thì cũng sẽ khá tiếc nuối.”
Trong lòng hai người đều không khỏi khựng lại một lát.
Đây quả thực là một cách để phá vỡ tình thế, nhưng liệu bệ hạ có thật sự sẽ nghe lời như Nhiếp Chính Vương nói hay không?
Ánh mắt của ba người không hẹn mà cùng tập trung lên người hoàng đế nhỏ đang co rúm trong chăn.
Mang những kỳ vọng không thể che giấu, trong lòng ba người dường như đều đang treo đá, khó mà an ổn.
”…” Tô Mộc cứng ngắc dưới sự thúc giục không một tiếng động của ba người, chui ra khỏi đáy chăn, khoác chiếc áo ngủ bằng gấm màu vàng lên người, cứng ngắc nhìn ánh mắt của ba người đàn ông đang ngưng tụ ở trên người cậu, hít vào một hơi thật sâu.
”Trẫm…” Tô Mộc còn chưa bắt đầu nói cũng đã cảm giác được hơi lạnh của Nhiếp Chính Vương cùng cảm giác bị áp bức vô cùng đang khuếch tán ở bên cạnh.

Quyển 5 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận