Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vi Sinh Văn Trạm
Ánh mắt Kiều Sở Sở vẫn dán chặt vào mặt anh ta, nhìn anh ta rời đi.
Thư ký của Vi Sinh Văn Trạm cảm thấy nổi da gà trước cảnh tượng này, thì thầm hỏi: “Tại sao cô Kiều luôn nhìn chằm chằm anh vậy?”
Vi Sinh Văn Trạm không quan tâm lắm: “Mặc kệ đi.”
Có rất nhiều người luôn nhìn anh ta chằm chằm như vậy.
Kiều Sở Sở ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh ta, mở điện thoại lên, ấn mở truyện tranh của mình.
Trên bìa truyện là một người đàn ông đẹp trai lạnh lùng kiêu ngạo, khuôn mặt cao ngạo lạnh lẽo nghiêm nghị không thèm quan tâm bất cứ điều gì.
Đây là nhân vật nam chính cô tự tưởng tượng ra rồi vẽ vào truyện tranh, gần đây bán chạy như tôm tươi, thậm chí cô còn được liên kết với nhiều thương hiệu đồ ăn uống mê đắm đứa con trai truyện tranh đẹp trai của cô.
Người đàn ông vừa đi qua vừa rồi, vóc người thật sự là giống như đúc!
Cứ như là bước ra từ trong truyện tranh của cô vậy!
Cô hưng phấn đến mức suýt khóc: [Con trai ơi!]
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Vi Sinh Văn Trạm dừng lại, quay đầu nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở càng cảm thấy phấn khích hơn khi nhìn thấy anh ta quay lại!
[Á, con trai của mình nhìn mình rồi, là mẹ đây, mẹ của con đây! Mẹ sẽ cho con ở bên cạnh Mạn Mạn!]
Cô lại nhìn xung quanh: [Mạn Mạn nhà mình đâu rồi? Mạn Mạn nhà mình có ở cùng con không?]
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Cái gì mà con trai vậy.
Mạn Mạn nào cơ.
Bên cạnh anh ta lấy đâu ra Mạn Mạn chứ?
Anh ta có chút tức giận, xoay người đi lên lầu, nhỏ giọng nói: “Cho tôi thông tin của Kiều Sở Sở.”
Thư ký đưa nó ra, thấp giọng giải thích: “Tên trên chứng minh nhân dân của Kiều Sở Sở là Kiều Sở, nhưng không có nhiều người biết tên thật của cô ấy, mọi người đều gọi cô ấy là Kiều Sở Sở.”
“Khi mới ba tuổi, cha mẹ ruột của cô ấy đã mất, mẹ nuôi và cha nuôi mất khi cô ấy lên mười. Mặc dù hộ khẩu của cô ấy vẫn còn ở nhà họ Kiều, nhưng mọi người đều biết rằng cô ấy là cô tám của nhà họ Bùi. Sau khi người giám hộ mất, cô ấy và các anh trai của mình sống nương tựa lẫn nhau. Sau đó, vì tình cảm khác thường của cô với anh trai mình, mối quan hệ của bọn họ sụp đổ, Kiều Sở Sở đã chuyển đi và chỉ mới chuyển về gần đây.”
Văn Trạm: “? Tình cảm khác thường?”
Thư ký thận trọng gật đầu: “Nói một cách đơn giản, cô ấy thích các anh trai của mình, hơn nữ một người không đủ, cô ấy muốn có cả bảy người bọn họ, lần nào cô ấy cũng lấy cái chết ra ép buộc, buộc các anh trai phải nghe lời cô ấy, trước đây cô ấy đã uống thuốc ngủ ba lần và bị ngộ độc rượu hai lần.”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Anh ta dùng một mắt còn lại liếc nhìn Kiều Sở Sở đang bí mật đi theo.
Tưởng là một quả đào mật vô hại nhưng hóa ra lại có chút biến thái.
“Thật đáng tiếc.” Vi Sinh Văn Trạm thở dài, lướt xem thông tin của Kiều Sở Sở trên máy tính bảng.
Thư ký khó hiểu: “Đáng tiếc cái gì?”
Vi Sinh Văn Trạm: “Cô ta quá ngu ngốc.”
Nếu đây là đứa trẻ được gia đình họ giáo dục, sẽ tạo ra một cái lồng sắt hoa lệ và trói bảy anh em vào trong lồng, rồi bỏ đói bọn họ mỗi ngày. Chờ đến lúc bọn họ không chịu nổi nữa, tự tay đút cho bọn họ ăn, sau một năm chẳng phải là sẽ thích cô rồi sao?
Hơn nữa, việc có thích hay không không quan trọng, giữ được cơ thể mới thật sự là có được
Đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng lướt trên màn hình, tập trung vào thông tin công việc của Kiều Sở Sở.
Thứ đập vào mắt anh ta là vài cuốn truyện tranh.
Trong đó, có một quyển, nhân vật nam chính trong đó… Trông rất quen.
Giống như bức chân dung tự họa của anh ta vậy.
Và trong “bức chân dung tự họa” này, trong lòng anh còn có một người phụ nữ tóc vàng quyến rũ và gợi cảm.
… Thoạt nhìn là một đôi cực kỳ xinh đẹp, một cặp đôi có cảm giác như Mary Sue
Anh ta cau mày nhìn Kiều Sở Sở đối diện.
Đây là nơi phục vụ bữa sáng tự chọn.
Kiều Sở Sở lén lút tìm một vị trí thuận tiện, ngắm cảnh, húp sữa đậu nành, sau đó giả vờ thản nhiên lơ đãng liếc nhìn anh ta.
Có vẻ như cô nghĩ mình đang giả vờ rất tốt.
Trên thực tế, hành động lén lút của cô, giống như một con chuột đồng nhỏ khoét kho thóc vượt ngục, nhìn rất chột dạ.
Anh ta chợt hiểu ra ý nghĩa của tên gọi “con trai” này.
Sắc mặt Vi Sinh Văn Trạm tối sầm, ngồi xuống bàn ăn đối diện Kiều Sở Sở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận