Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Sao Đâu
Kiều Sở Sở vực dậy khỏi nỗi đau, nắm chặt tay anh ta: “Anh đã đo điện tâm đồ chưa?”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Kiều Sở Sở đau buồn vô cùng: “Anh đã từng siêu âm tim chưa? Đã từng chụp động mạch tim chưa? Từng đi chụp CT não chưa?”
Sắc mặt lạnh lùng của Vi Sinh Văn Trạm bắt đầu tái xanh, cố gắng hết sức kiềm chế sự thôi thúc muốn hất tay cô ra: “Chưa từng.”
Kiều Sở Sở ôm cánh tay anh ta, nói: “Chúng ta làm một cái đi.”
Với sự quan tâm của người mẹ, cô nói: “Có cảm thấy gì khác thường không được nhịn, lỡ như đau tim hay xuất huyết não bộc phát cùng một lúc, tức giận có thể đột tử đấy.”
Vi Sinh Văn Trạm nhếch khóe miệng, cắn răng cười nói: “Bây giờ tôi đang tức giận đây, nhưng mà có tức đến chết hay không cũng phải xem đã.”
Kiều Sở Sở đau lòng đứng thẳng dậy: “Không sao đâu, tôi biết tại sao anh tức giận.”
Vi Sinh Văn Trạm bắt đầu có hứng thú: “Ồ?”
Kiều Sở Sở đi qua mặt anh ta, đứng trước mặt Quý Yến Xuyên: “Anh này, tránh xa con trai tôi… Vị tiên sinh này ra một chút!”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Quý Yến Xuyên giật mình, ngơ ngác nhìn Vi Sinh Văn Trạm: “Anh Vi Sinh, anh định để người phụ nữ điên rồ này phát điên trước mặt mình à? Tinh thần của cô ta không ổn lắm, không biết lúc nào thì cô ta sẽ bay lên đá anh một cước đâu.”
Kiều Sở Sở cười: “Yên tâm đi, đế giày của Kiều gia gia đây sẽ luôn dính lên người anh.”
Sắc mặt Quý Yến Xuyên trầm xuống: “Con khốn điên này, đừng có mà quá đáng!”
Kiều Sở Sở không chịu thua kém, vặn lại: “Tôi còn quá đáng hơn được nữa đó, anh muốn thử không?”
Quý Yến Xuyên: “…”
Anh ta nắm chặt tay, trong mắt tràn đầy sát ý.
Sau khi tìm người chỉnh Kiều Sở Sở nhưng không thành công, vốn dĩ anh ta không định tiếp tục nữa, đã muốn tha cho cô rồi.
Kết quả là con khốn này vẫn dám nhảy ra trước mặt anh ta một lần nữa!
Muốn chết đúng không?
Kiều Sở Sở cảm nhận được sát ý của Quý Yến Xuyên, trừng mắt nhận không chút sợ hãi.
[Ban đầu, mình cũng không có ý định qua lại với những người khác trong gia tộc Vi Sinh, dù sao thì gia tộc này tụ tập toàn những nhân vật lòng dạ độc ác. Nhưng bây giờ, người đàn ông trông giống con trai mình đang sống sờ sờ này lại là Vi Sinh Văn Trạm, anh ta đã sắp tức chết rồi, mình có thể mặc kệ ngồi nhìn sao? Sao mình nhẫn tâm để con gái mình thủ tiết thờ chồng được?!]
[Mình không thể!]
[Hơn nữa, Quý Yến Xuyên bây giờ còn trông giống như một con người, nhưng mình vẫn nhớ rõ ràng sau này anh ta sẽ khiến con trai mình tức đến chết như thế nào.]
[Quý Yến Xuyên cho Vi Sinh Văn Trạm xem tất cả những bức ảnh chụp của bốn thành viên đã chết của gia tộc Vi Sinh, để kích thích anh ta, Quý Yến Xuyên còn kể cho anh ta nghe về việc các em trai và em gái của anh ta đã chết như thế nào.]
[Vốn dĩ vì cái chết của em trai và em gái, Văn Trạm phải tiếp quản công việc của bọn họ nên đã phải làm việc với cường độ cao suốt bảy ngày liên tục, không có cả thời gian đi ngủ, đã đứng giữa ranh giới sống chết. Sau khi bị Quý Yến Xuyên đánh một đòn như vậy, lập tức bị tức chết!]
Trong mắt Vi Sinh Văn Trạm tràn ngập thâm ý, anh ta nheo mắt nhìn Quý Yến Xuyên
Được rồi, ban đầu anh ta còn tưởng Quý Yến Xuyên chỉ là một tên ngốc cuồng vọng, nhưng hóa ra lại là một kẻ ác biết chọc vào điểm yếu của người khác như vậy.
Anh ta thích nhất là đối đầu với những kẻ ác.
Trong lúc anh ta đang suy nghĩ, Kiều Sở Sở đột nhiên giơ ngón tay về phía anh ta: “Anh lại gần đây chút đi.”
Văn Trạm không khỏi nhíu mày.
Chưa có ai từng gọi anh ta như vậy.
Nhưng anh ta vẫn kiên nhẫn cúi xuống áp tai vào.
Kiều Sở Sở thản nhiên nói: “Anh Vi Sinh, tránh xa tên Quý Yến Xuyên này ra. Đừng bàn chuyện làm ăn hay nói chuyện gì với anh ta cả. Ngoài mặt khách sáo xã giao vài câu là được, anh ta không có ý tốt gì với anh đâu, tính cách anh ta cũng không tốt. Cả nhà anh ta đều là loại bị tư lợi che mắt, có thể làm ra nhiều chuyện xấu xa! Hơn nữa anh ta cũng khắc số với anh! Sẽ phá đường tài lộc của anh!”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Đây là cách cô công khai thuyết phục anh ta sao?
Có chút thú vị.
Anh ta nói với vẻ rất hứng thú: “Vậy là cô có thể xem bói à?”
Kiều Sở Sở thản nhiên gật đầu: “Tôi biết một chút, tôi có thể xem tướng. Anh có từng nghe nói đến vụ tai nạn xe của chị Dư Xán chưa? Nhờ tôi xem tướng nhìn thấy nên đã cứu được chị ấy đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận