Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hào Phóng
Thợ trang điểm giỏi phát huy ưu điểm của cô, tập trung vào đôi mắt và đôi môi xinh đẹp nhất của cô, kết hợp với lễ phục màu đen mờ tạo cảm giác mờ ảo nhẹ nhàng, xinh đẹp mà không quá quyến rũ.
Kiều Sở Sở hài lòng nhấc váy đứng lên: “Cảm ơn, cô trang điểm rất đẹp.”
Cô lấy bao lì xì tiền mặt mình đã chuẩn bị trước đó ra: “Cái này ngoại trừ tiền trang điểm còn bỏ thêm một chút tiền lì xì, vất vả rồi, chúc mừng năm mới.”
Thợ trang điểm được ưu ái mà lo sợ.
Trông có vẻ rất dày, hiển nhiên là thêm không ít.
Quý cô này đúng là hào phóng!
Cô ấy nhận bao lì xì bằng cả hai tay, phấn khởi nói: “Không vất vả, chủ yếu là đôi mắt của cô đẹp như đá quý, đôi mắt đẹp như vậy thật sự rất hiếm gặp, vậy nên trang điểm rất thuận lợi. Cô cẩn thận một chút, để tôi đỡ cô!”
Thợ trang điểm nhắm mắt theo đuôi mà đỡ cô, cần cù chăm chỉ đưa cô tới tận cửa phòng trang điểm.
Bỗng nhiên cửa bị người khác đẩy ra, Kiều Duyệt mặc lễ phục dạ hội sát người màu đen hùng hổ đi tới.
“Tôi đã xếp hàng lâu như vậy rồi, cũng sắp tới tôi rồi chứ!”
Ánh mắt cô ta nhìn thoáng qua, đụng phải Kiều Sở Sở, trên gương mặt không vui hiện lên vẻ choáng ngợp: “Kiều Sở Sở sao chị cũng ở đây? Buổi tối chị cũng muốn tham gia vũ hội sao?”
Kiều Sở Sở không trả lời, chỉ lạnh nhạt lướt qua cô ta, rời khỏi.
Trong nháy mắt cửa đóng lại, cô nghe thấy Kiều Duyệt tức giận ra lệnh cho thợ trang điểm một cách rõ ràng: “Này, thợ trang điểm, nhất định phải khiến tôi đẹp hơn cô gái vừa rồi, có nghe thấy chưa?”
Mà ở trong phòng ở tầng cao nhất, Vi Sinh Văn Trạm và Bùi Du Xuyên thay quần áo xong, mỗi người ra khỏi phòng mình.
Bọn họ đều mặc tây trang màu đen được cắt may vừa vặn, ủi phẳng phiu. Chỉ có điều Bùi Du Xuyên mặc áo sơ mi đen lót bên trong, âu phục cổ đắp chéo tôn lên khiến khí chất vốn huênh hoang của anh ấy càng lộ rõ.
Vi Sinh Văn Trạm mặc áo sơ mi trắng, bên trong có áo ghi lê, tạo thành bộ ba món với áo khoác. Chiều cao của bọn họ gần như không chênh lệch quá nhiều, khí chất lại hoàn toàn khác biệt.
Một người đĩnh đạc nhưng có khí tràng không đè ép được, một người cố ý dùng âu phục đen để đè ép, nhưng vẫn khó nén được vẻ bất kham.
Hai người đi tới trước cửa thang máy.
Vi Sinh Văn Trạm đưa mắt nhìn sau lưng Bùi Du Xuyên, không thấy Kiều Sở Sở cũng không hỏi nhiều.
Bùi Du Xuyên đút tay vào túi, mắt nhìn phía trước: “Lễ phục dạ hội anh cho em gái tôi em ấy không mặc.”
Vi Sinh Văn Trạm không ngạc nhiên chút nào: “Là cô ấy không mặc, hay là cô ấy không nhìn thấy.”
“Em ấy không nhìn thấy.” Bùi Du Xuyên cười lạnh một tiếng: “Buộc dây cổ hở lưng, xẻ gần tới mông, sau khi tôi nhìn thấy đã xé luôn rồi, không cân nhắc vấn đề anh có đau lòng không. Anh gửi hóa đơn tới, tôi sẽ bồi thường cho anh.”
Vi Sinh Văn Trạm không để ý cười cười: “Một bộ quần áo mà thôi, không cần bồi thường.”
Bùi Du Xuyên cũng nhếch miệng, quái gở nói: “Đúng vậy, một bộ quần áo không đáng bao nhiêu tiền, nhưng anh lớn tuổi như vậy tặng một cô bé bộ quần áo lộ lưng như vậy không gọi là tặng quần áo, gọi là quấy rối tình dục.”
Vi Sinh Văn Trạm cũng không tức giận, giọng điệu rất bình thản: “Là tôi cân nhắc không chu toàn, váy là do em ba chọn giúp tôi, em ấy thích phong cách gợi cảm, vải váy cũng là có thể ít thì ít, mua cũng là thư ký của tôi đi mua, tôi không thấy kiểu dáng chiếc váy kia. Xin lỗi vì khiến cậu cảm thấy không thoải mái, đó thật sự không phải ý định của tôi.”
“Nhưng…” Vi Sinh Văn Trạm sâu xa mà nói: “Anh trai sẽ có dục vọng chiếm hữu đối với da thịt lộ ra ngoài của em gái mình sao?”
Bùi Du Xuyên không thể tưởng tượng nổi: “Cái gì?”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn phía trước, khóe miệng nở một nụ cười sâu xa: “Bình thường Dư Xán thích mặc quần áo rất gợi cảm, nhưng cho dù em ấy có lộ nhiều hơn nữa, ở trước mặt tôi cũng chỉ là người nhà lớn lên cùng tôi mà thôi, tôi cũng không vì em ấy mặc ít mà tức giận, bình thường đều là tôn trọng sở thích của em ấy.”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn về phía Bùi Du Xuyên, ôn hòa nhắc nhở: “Cậu để ý như vậy, rất dễ lòi đuôi, nhớ kiềm chế lại.”
Bùi Du Xuyên: “…”
Ngoài mặt anh ấy bình thản, thực tế bàn tay đút trong túi đã siết chặt, thậm chí thái dương mơ hồ nổi gân xanh.
“Ting” một tiếng, thang máy đã đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận