Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chơi Bẩn
Anh ấy từ trên cao nhìn xuống, trong mắt tràn đầy hung ác nham hiểm: “Cút.”
Kiều Duyệt sợ tới mức run lên, không phục nói: “Cha tôi mất tích rồi, nhất định là do các người làm!”
Bùi Du Xuyên không cho là đúng: “Lấy chứng cứ ra, nếu không chính là các người đang vu oan.”
Kiều Duyệt và mẹ Kiều chấn động không nói nên lời, nhìn về phía Kiều Sở Sở đứng sau lưng Bùi Du Xuyên, mắt trợn đến muốn lồi ra ngoài.
Bùi Du Xuyên ngăn cản ánh mắt của hai người: “Kêu hai người cút không nghe thấy sao?”
Kiều Duyệt mím môi, nhìn thấy Bùi Du Xuyên là sợ, rưng rưng nước mắt: “Nhà các người không có một ai tốt!”
Cô ta ôm mặt khóc chạy đi.
Mẹ Kiều hết cách, để lại một câu tàn nhẫn rồi bỏ đi: “Các người chờ đó, chúng tôi sẽ tìm được chứng cứ nhà các người làm chuyện xấu!”
Nhân viên công tác liên tục xin lỗi Bùi Du Xuyên: “Thật xin lỗi, chúng tôi đã cản rồi nhưng không có cách nào.”
Kiều Sở Sở thò đầu ra từ sau lưng Bùi Du Xuyên: “Cha của cô ta sẽ không mất tích thật rồi đấy chứ?”
Bùi Du Xuyên đút ta vào túi, lẳng lặng nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của hai người kia, không để ý tới lời xin lỗi của nhân viên công tác, trong mắt tràn đầy u ám.
Mười phút sau, anh ấy tìm được Vi Sinh Hoài Lăng đang chạy bộ trong phòng tập thể thao.
Trên mái tóc màu bạc trắng của Vi Sinh Hoài Lăng đeo băng đô thể thao, mặc một bộ đồ thể thao màu trắng rất đơn giản, mơ hồ còn tưởng rằng là thần tượng giới giải trí.
Nhưng trên cánh tay của cậu có rất nhiều vết sẹo chằng chịt, cậu cũng không che giấu, để lộ rõ ràng, chỉ tập trung tập luyện.
Bên cạnh có rất nhiều cô gái tập trung lại, nhìn cơ bắp trên cánh tay cường tráng của Vi Sinh Hoài Lăng, cùng với gương mặt đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt của cậu.
Bùi Du Xuyên lấy hộp quà ra, ném lên mặt Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng chợt bắt lấy hộp quà.
Mấy cô gái vô cùng hoảng sợ, quay đầu về phía Bùi Du Xuyên.
Tiếng kêu kinh ngạc liên tục vang lên.
“Á! Lại có một anh đẹp trai tới nữa!”
Đôi mắt sáng lên của mấy cô gái nhìn qua lại giữa hai người.
Bùi Du Xuyên đi thẳng tới trước mặt Vi Sinh Hoài Lăng: “Nói chuyện không?”
Vi Sinh Hoài Lăng xuống khỏi máy chạy bộ, cười cười với anh ấy.
Bùi Du Xuyên dẫn cậu đi tới một góc: “Nói giá đi, cậu muốn bao nhiêu tiền?”
Vi Sinh Hoài Lăng nhướng mày, có chút không thể tưởng tượng, dùng điện thoại gõ chữ: “Anh cảm thấy tôi thiếu tiền sao?”
Bùi Du Xuyên nheo mắt: “Tôi sẽ không để mặc cậu tiếp cận em gái tôi.”
Vi Sinh Hoài Lăng chớp mắt, cười vô cùng đáng yêu: “Vậy anh cảm thấy anh có thể ngăn cản sao?”
Bùi Du Xuyên: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng gõ chữ: “Anh trả vòng cổ lại cho tôi, tôi vẫn sẽ đeo lên cho cô ấy. Tối hôm qua tôi không làm gì hết, chỉ đeo vòng cổ cho cô ấy mà thôi. Anh yên tâm, tôi rất coi trọng bản thân, sẽ không dễ dàng dâng ra nụ hôn đầu của mình. Hôn môi nhất định phải thật sự muốn hôn mới có thể làm.
Cho nên nếu như anh trả vòng cổ lại cho tôi, tôi vẫn sẽ đưa cho cô ấy.”
Vi Sinh Hoài Lăng cười giơ điện thoại lên: “Nhưng nếu tôi lại cho, cũng không phải chỉ nhìn cô ấy, mà là hôn cô ấy.”
Bùi Du Xuyên dứt khoát tung ra một đấm.
Vi Sinh Hoài Lăng nhanh nhẹn né tránh, khiến từng nắm đấm của anh ấy đánh hụt, thậm chí còn rảnh rỗi vừa gõ chữ vừa tránh, sau đó linh hoạt lộn ngược ra sau đạp lên đài cao, đưa điện thoại cho Bùi Du Xuyên xem.
“Tôi tới là để gia nhập cái nhà này, không phải đến phá hỏng cái nhà này, vì sao không đồng ý?”
Cậu nghiêng đầu một cái: “Anh không thích loại em rể lợi hại như tôi sao?”
Bùi Du Xuyên nghiến răng nghiến lợi: “Thích con khỉ!”
Vi Sinh Hoài Lăng bất đắc dĩ nhún vai: “Anh không chấp nhận tôi cũng vô dụng, anh không cản được tôi, giống như mấy lớn lão được bảo vệ nghiêm ngặt kia vậy, vệ sĩ của bọn họ đã trang bị tới tận quần cộc, cuối cùng vẫn để tôi lấy được tiền của chủ thuê.”
Cậu lại vui vẻ nghĩ: “Anh cảm thấy công việc của tôi không tốt đúng không? Vậy không sao, tôi có thể không làm nữa, Sở Sở thích gì thì tôi làm cái đó, tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Bùi Du Xuyên tức tới bật cười: “Cậu tốt với em ấy? Cậu thích em ấy sao? Hai người mới gặp một lần!”
Vi Sinh Hoài Lăng nhẹ nhàng ngồi trên xà đơn, như cười mà không phải cười: “Tôi thích tiếng lòng của cô ấy, thích cô ấy gọi tên tôi, tôi muốn nghe cô ấy gọi cả đời.”
Bùi Du Xuyên: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận