Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đáng Yêu
Nhưng chuyện này có gì hiếm sao? Một bức tranh mà thôi, Vi Sinh Hoài Lăng nhìn thấy nhiều sóng to gió lớn như vậy, một bức tranh cũng có thể khiến cậu vui như vậy sao?
Kiều Sở Sở cũng không ngờ rằng Vi Sinh Hoài Lăng lại vui như vậy, còn rất xấu hổ: “Cậu tặng tôi nhiều túi xách đắt tiền như vây, tôi tặng cho cậu một bức tranh rẻ tiền, hi vọng cậu đừng chê.”
“Đương nhiên em sẽ không chê! Em cực kỳ thích!” Hai mắt Vi Sinh Hoài Lăng rực rỡ như sao, đưa tay ôm lấy Kiều Sở Sở, xoay mấy vòng.
Kiều Sở Sở: “!”
Bùi Du Xuyên: “!”
Vi Sinh Văn Trạm: “!”
Vi Sinh Hoài Lăng vui vẻ đặt cô xuống đất, dùng thủ ngữ nói: “Em hi vọng chị nhớ em, bởi vì từ sau khi gặp chị em vẫn luôn nhớ chị.
Bức tranh của chị đã chứng minh chị cũng giống như em, lúc em đang nhớ chị, chị cũng đang nhớ em.”
Hai mắt Vi Sinh Hoài Lăng tỏa sáng: “Chị có thể gọi tên em trong lòng được không? Chị có thể nghĩ đến em không”
Kiều Sở Sở nghi hoặc: Tại sao phải dùng tiếng lòng?
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nghe thôi: [Vi Sinh Hoài Lăng?]
Vi Sinh Hoài Lăng khựng lại, hô hấp lại dồn dập.
Kiều Sở Sở nhìn thấy cậu kích động như vậy thì cảm giác là lạ: [Vi Sinh Hoài Lăng? Vi Sinh Hoài Lăng? Vi Sinh Hoài Lăng?]
Vi Sinh Hoài Lăng như được sạc pin, trong nháy mắt tinh thần vô cùng phấn chấn, khiêng Bùi Du Xuyên lên bỏ đi.
“Em giúp chị đưa anh chị đi tìm bác sĩ!”
Miệng cậu tách ra như nở hoa, khiêng Bùi Du Xuyên giống như Trư Bát Giới cõng vợ, mừng rỡ chạy đi!
Lời rồi lời rồi! Nghe được gọi tên bốn lần!
Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!
Cả một ngày sau đó, Vi Sinh Hoài Lăng đều ân cần mà xoay quanh Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở cảm thấy cậu không hề giống sát thủ vô tình được nhắc tới trong kịch bản.
[Thậm chí mình còn cảm thấy Vi Sinh Hoài Lăng rất đáng yêu.]
Sau đó, cả ngày Vi Sinh Hoài Lăng đều cười ngây ngô.
Cậu còn đuổi theo Bùi Du Xuyên và Vi Sinh Văn Trạm hỏi: “Mấy anh sao vậy, từ khi em tới, mấy anh không thích cười nữa.”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Bùi Du Xuyên: “…”
Vi Sinh Hoài Lăng luôn quấn lấy Kiều Sở Sở tới khi xuống tàu, Bùi Du Xuyên xách cổ áo Kiều Sở Sở đưa cô vào trong xe.
Vi Sinh Hoài Lăng vẫn còn đuổi theo sau mông.
Cậu vừa muốn đuổi tới, Bùi Du Xuyên đã đạp chân ga rời khỏi.
Kiều Sở Sở cảm giác được rõ ràng áp suất thấp, nắm thật chặt dây an toàn, thử tìm chủ đề: “Người gia tộc Vi Sinh cũng không khó ở chung như trong lời đồn, thậm chí Vi Sinh Hoài Lăng này còn lạc quan hơn so với tưởng tượng, anh nói có đúng không?”
Bùi Du Xuyên phát ra một tiếng cười lạnh: “Đúng vậy, có lẽ trong lòng em cũng khen cậu ta đáng yêu tám trăm lần, nhất định là cậu ta vui vẻ rồi.”
Kiều Sở Sở: “…?”
[Chuyện này liên quan gì tới việc mình khen cậu ấy đáng yêu, dù sao thì cậu ấy cũng không nghe thấy mà.]
Hai người không nói tiếp nữa, Bùi Du Xuyên một đường đi như tên bắn dừng xe trong sân của nhà họ Bùi.
Kiều Sở Sở có chút lúng túng xuống khỏi xe: “Anh không xuống hả?”
Bùi Du Xuyên “cạch” một tiếng đóng cửa xe lại.
Kiều Sở Sở: “…”
[Tật xấu gì vậy, nói tức giận là tức giận, cứ như mình xin anh ấy ở lại vậy, thật phiền phức!]
[May mà mình chỉ có anh trai, không có bạn trai, nếu không bạn trai mà đối xử với mình như vậy thì mình đã chia tay anh ta tám trăm lần rồi!]
Bùi Du Xuyên trong xe nhìn về phía cô, dưới miếng dán chống nhìn trộm, nét mặt của anh ấy rất mơ hồ, nhưng loáng thoáng có thể cảm giác được sắc bén.
Kiều Sở Sở không thèm để ý tới anh ấy, kéo vali bỏ đi.
Bùi Du Xuyên siết chặt tay lái, sắc mặt khó coi như sắp đổ mưa to, hạ cửa sổ xe xuống: “Anh phải đi làm!”
Kiều Sở Sở vô cùng hoảng sợ, kinh ngạc quay đầu lại.
Bùi Du Xuyên thò đầu ra từ trong cửa sổ xe, phẫn nộ nói: “Nói tạm biệt anh!”
Kiều Sở Sở ngơ ngác, một ngọn lửa không tên thoáng cái bùng lên: “Tạm biệt con khỉ! Đừng ở đây phát điên với em nữa, phắn đi!”
Cô hung hăng đóng sầm cửa vào nhà.
Bùi Du Xuyên tức tới bật cười, đập vào tay lái lầm bầm rời khỏi: “Với người khác thì mở miệng là một tiếng đáng yêu, với mình thì mở miệng là một tiếng phắn đi! Giỏi lắm!”
Kiều Sở Sở tức giận tiến vào nhà họ Bùi.
Tiểu Tạ chào đón: “Cô tám về rồi!”
Cô cực kỳ bực bội, đưa hành lý cho cô ấy: “Tâm trạng tôi không tốt, cô đừng để ý tới tôi.”
Nụ cười của Tiểu Tạ cứng đờ, cô ấy nhận lấy hành lý: “Là vì anh Bùi Uyên sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận