Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Tôi Bị Bệnh Hả
Kiều Sở Sở nằm trên sofa như cá chết: “Không phải vì anh cả của tôi, là anh ba của tôi.”
Tiểu Tạ gật gù: “Tôi còn tưởng rằng là vì chuyện anh Bùi Uyên bị bệnh nên cô mới không vui.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bị bệnh?
Cô ngồi dậy: “Anh tôi bị bệnh hả?”
Tiểu Tạ gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy bị viêm màng não do virus nhập viện rồi, vẫn đang ở bệnh viện của anh Bùi Triệt, nằm viện hai ngày.”
Kiều Sở Sở đờ ra, đột nhiên nghĩ đến điều gì.
Không xong rồi!
Nội dung cốt truyện!
Nội dung cốt truyện của Bùi Triệt và Bùi Uyên đã bắt đầu!
Cô vội vàng nói: “Tiểu Tạ, cô giúp tôi làm một phần canh gà, nhiều một chút, là loại đủ cho hai người ăn, tôi mang tới bệnh viện thăm anh toi!”

Bùi Uyên suy yếu ngồi trên giường, nghe tin nhắn thoại mà Bùi Du Xuyên gửi tới.
Bùi Du Xuyên thao thao bất tuyệt: “Cả ba ngày em đều ở bên cạnh em ấy, em chăm sóc em ấy, quan tâm em ấy ăn cái gì, sợ em ấy ăn hỏng bụng, kiểm soát ăn uống của em ấy, thậm chí dỗ em ấy ngủ lúc em ấy sợ hãi. Em ấy thì sao? Vi Sinh Hoài Lăng vừa tới thì em ấy đã vứt em sang một bên, vừa rồi em ấy còn nói em có bệnh. Còn nói nếu như em là bạn trai của em ấy thì đã sớm chia tay với em tám trăm lần rồi!
Lời này là có ý gì? Thế chẳng phải đang nói tính tình em không tốt sao? Em chăm sóc em ấy dỗ em ấy, em ấy muốn cái gì em mua cái đó, cho dù là thứ em ấy nhìn lướt qua, em cũng đóng gói kêu người mang về nhà, em sai rồi hả?
Bây giờ thẩm mỹ của Kiều Sở Sở bị sao vậy, đàn ông như em thì không thích, lại thích loại tiểu thịt tươi nhu nhược như vậy!
Anh nói xem em phải làm sao với em ấy mới có thể hơn tên thảo mai chết tiệt Vi Sinh Hoài Lăng kia?”
Bùi Uyên bị ồn ào tới đau cả đầu: “Thế nên nếu Kiều Sở Sở thích em thì em vui vẻ, vậy là em đang ghen tị với Vi Sinh Hoài Lăng sao?”
Bùi Du Xuyên trầm mặc một lát rồi bùng nổ luôn.
Từng tin nhắn thoại liên tiếp vèo vèo gửi tới.
Bùi Uyên không muốn nghe, đặt điện thoại sang một bên, khó chịu lầm bầm: “Tưởng rằng là em trai của anh thì anh có thể hào phóng giúp em giải quyết phiền muộn sao?”
Anh suy yếu dựa vào giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
[Đây là phòng bệnh của anh cả sao? Mình sẽ không tìm nhầm chứ?]
Bùi Uyên kinh ngạc mở mắt ra, nhìn về phía cánh cửa bị hé ra một khe nhỏ.
Kiều Sở Sở mặc áo khoác lông ngắn màu trắng sữa, nửa tóc búi thành kiểu tóc công chúa, lặng lẽ thò đầu vào: “Anh cả?”
Bùi Uyên ngẩn người, trong mắt hiện lên mừng rỡ và kinh diễm mà chính anh cũng không phát hiện.
Kiều Sở Sở mang theo bình giữ nhiệt, có chút câu nệ bước nhỏ đi vào: “Anh sao rồi, cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
[Phù, lâu lắm rồi không ở riêng với anh cả, mình vừa nhìn thấy anh ấy thì trong lòng đã sợ rồi.]
[Trước kia mình ỷ lại vào anh cả nhất, trong mắt mình anh ấy chính là mẹ, làm gì cũng thích bám lấy anh ấy, lúc rất câu nệ chỉ cần vừa nhìn thấy anh cả sẽ thả lỏng.]
[Nhưng bây giờ lúc mình ở chung với anh cả mình đều căng thẳng.]
Ánh sáng mỏng manh trong mắt Bùi Uyên dần dần ảm đạm, giọng điệu không vui: “Em tới đây làm gì?”
Kiều Sở Sở điều chỉnh xong cảm xúc, ngồi xuống bên giường bệnh: “Em đến thăm anh.”
[Sẵn tiện xem xem anh có thích Hạ Tuyết Thuần không?]
Bùi Uyên: “?”
Kiều Sở Sở đề phòng quan sát cả phòng bệnh.
[Không có hoa trồng tại nhà, an toàn!]
[Không có vòng tay làm từ hạt nhựa, an toàn!]
[Không có trích dẫn lời nói ấm lòng tự tay Hạ Tuyết Thuần viết, an toàn!]
Bùi Uyên: “?”
Sao, sau khi anh yêu Hạ Tuyết Thuần sẽ nhận nhiều món quà ngu xuẩn như vậy à?
Kiều Sở Sở bảo đảm trong phòng bệnh không có dấu vết Hạ Tuyết Thuần từng tồn tại, nhếch miệng cười cười: “Anh cảm thấy thế nào?”
Sắc mặt Bùi Uyên tái xanh: “Cảm thấy buồn nôn.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Uyên không tức giận, nhíu mày nhìn về phía cô: “Thăm anh rồi, anh còn chưa chết, em có thể đi rồi.”
Kiều Sở Sở vội vàng đẩy bình giữ nhiệt về phía trước: “Đừng mà, em mang theo canh gà tới, anh nếm thử đi, đúng lúc bây giờ là thời gian ăn trưa.”
Lông mày nhíu chặt của Bùi Uyên hơi giãn ra: “Canh gà?”
Giọng điệu của anh hơi cao: “Em làm?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận