Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sao Cứ Đuổi Em Đi Vậy
Kiều Sở Sở nhếch miệng cười ngây ngô: “Em kêu Tiểu Tạ làm.”

Bùi Uyên mặt không cảm xúc nhìn cô.
Cô thử nhe răng nhìn Bùi Uyên.
Bùi Uyên: “Em có thể đi rồi.”
Kiều Sở Sở giật mình, mất hứng.
[Sao cứ đuổi em đi vậy, bởi vì giữa chúng ta có ngăn cách, chúng ta cãi nhau, em từng theo đuổi anh, em từng bò lên giường của anh nên anh cứ không muốn ở riêng với em như vậy sao?]
[Hơn nữa, làm gì vừa thấy mình sắc mặt đã thối như vậy, bây giờ mình cũng đâu có cởi quần áo, hơn nữa ăn mặc không hề gợi cảm, bên trong mình còn mặc quần thu, để chúc mừng năm mới mình còn mặc màu đỏ đấy!]
Kiều Sở Sở càng nghĩ càng ai oán: “Được, anh nhớ ăn đó, em đi đây.”
[Mình tìm một chỗ ngồi đi, ít nhất phải ở chỗ này một ngày, thời điểm này là nguy hiểm nhất, bởi vì nhất định Bùi Uyên sẽ gặp được Hạ Tuyết Thuần.]
Cô bĩu môi trong lòng, quái gở nói: [Bởi vì vào lúc Bùi Uyên yếu ớt, Hạ Tuyết Thuần giống như một mặt trời nhỏ, mang theo tình yêu của cô ta, mang theo trái tim của cô ta, mang theo nụ cười xán lạn của cô ta, vuốt ve trái tim bị mình tổn thương đến nhão nhoẹt của Bùi Uyên.]
[Có điều dựa theo thời gian ban đầu, lúc này đã qua đầu thất của mình, Bùi Uyên giận tới mức vào viện, gặp được Hạ Tuyết Thuần đang thay mẹ làm nhân viên quét dọn ở bệnh viện.]
Kiều Sở Sở tức giận đi tới cửa, nhưng vẫn không quên nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa lại: [Giống như mình lấy được thế bài đẹp vậy, Hạ Tuyết Thuần cười với anh ấy một cái, anh ấy đã vui quên trời đất, anh ấy chính là một kẻ yêu đến lú não!]
Bùi Uyên: “?”
Yêu đến lú não?
Anh tức tới bật cười.
Một nhà tám người nhà họ Bùi có 797 cái tâm nhãn.
Bùi Du Xuyên trừ một cái, Kiều Sở Sở trừ hai cái.
Ai yêu đến lú não cũng không thể nào là anh ấy yêu đến lú não.
Anh cầm điện thoại lên, ấn ở tin nhắn Bùi Du Xuyên gửi tới cho mình: “Gửi nhiều tin nhắn thoại cho anh như vậy sao anh không trả lời em!”
Anh: “Kiều Sở Sở đến thăm anh, làm canh gà cho anh, anh đi ăn cơm.”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Du Xuyên gửi tới một cái meme.
Tâm trạng của Bùi Uyên đột nhiên trở nên tốt đẹp, mang theo bình giữ nhiệt ra ngoài tìm Kiều Sở Sở.

Kiều Sở Sở trầm lặng ngồi trong nhà ấm nghỉ ngơi.
Nơi này là vườn hoa trong phòng của bệnh viện nhà họ Bùi, chuyên dùng cho bệnh nhân mùa đông không thể ra ngoài ngắm cảnh, điều dưỡng cơ thể và tinh thần.
Cô thở dài, tâm trạng vô cùng tệ.
[Rõ ràng trải qua cuộc đời cái gì cũng có, lại lăn lộn tới kết cục cả nhà đều chán ghét này.]
[Mình từng đồng cam, cũng từng cộng khổ, tai nạn gì cả nhà cũng vượt qua cùng nhau, cuối cùng sống qua tất cả, nhất định phải bắt mình xé nát tình cảnh này vào lúc tất cả sắp mỹ mãn, để lại cục diện rối rắm cho mình, khiến cho mình ai gặp cũng ghét, chó gặp chó chê.]
Cô mệt mỏi nhắm mắt, dựa vào ghế.
[Được rồi, chờ mình sống đến kết cục cuối cùng, sau khi xác nhận bọn họ đều đã tránh khỏi con đường tử vong thì mình sẽ ra nước ngoài, đi đâu cũng được, cho dù mình chết bên ngoài cũng sẽ không quay lại nữa.]
Bùi Uyên đứng sau lưng cô, cầm theo bình giữ nhiệt, nét mặt có chút cô đơn.
Anh biết rõ Kiều Sở Sở bị ép.
Nhưng anh vẫn không có cách nào tùy tiện tiếp nhận cô.
Bên kia, Bùi Triệt mặc áo blouse đi ngang qua vườn hoa nhà ấm.
Điện thoại anh ấy vang lên ting ting: “Chủ tịch, cô Kiều đến bệnh viện, tôi vừa thấy cô ấy ngồi một mình ở vườn hoa nhà ấm có thể là đến thăm anh Bùi Uyên.”
Bùi Triệt: “…”
Không phải quan hệ của cô với bọn họ không tốt sao?
Vậy mà quan tâm anh cả như thế, còn có ý tới đây một chuyến.
Bùi Triệt cất điện thoại, lơ đãng nhìn sang một bên, nheo mắt lại.
Đó là… Kiều Sở Sở và Bùi Uyên?
Kiều Sở Sở nhàm chán ngắm nhìn xung quanh, ánh mắt cố định tại một chỗ.
Một bà cụ tóc trắng mặc sườn xám cười ha hả nói chuyện với một bóng người quen thuộc.
Hạ Tuyết Thuần mặc đồng phục màu kaki của nhân viên quét dọn, buộc tóc đuôi ngựa hoạt bát, mặt mày rạng rỡ, mỉm cười đưa bình giữ nhiệt cho bà cụ: “Bà Trương, đây là canh gà cháu tự mình làm cho bà, nấu bốn tiếng, bà nếm thử xem, bổ khí huyết lắm đó!”
Bà Trương mắt mày cong cong, thân mật sờ mặt Hạ Tuyết Thuần: “Tuyết Thuần à cháu thật tốt, bà thích những cô gái như cháu, nếu không phải năm đứa con trai của bà đều đã có con, nhất định bà sẽ để cháu gả vào!”
Hạ Tuyết Thuần xấu hổ: “Bà à bà nói gì vậy!”
Kiều Sở Sở nở nụ cười, không thèm để ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận