Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Phải
“Không phải.” Hạ Tuyết Thuần rất không vui mà nhìn bóng lưng của Kiều Sở Sở: “Đó là bảy người anh trai của cô ta.”
Bà Trương như nghe thấy một tiếng sét: “Cái gì? Vậy sao lại nói là bảy ông chồng?”
Cả khuôn mặt Hạ Tuyết Thuần đều dài ra: “Bọn họ đang nghiêm túc nói hươu nói vượn thôi, cố ý chọc giận bà đó, sao có thể bảy người chịu ở bên một người phụ nữ được? Kiều Sở Sở lại không phải tiên nữ trên trời gì.”
Bà Trương từ từ kịp phản ứng, không thèm để ý mà cười rộ lên: “Ha ha, người trẻ bây giờ đúng thật là…”
Bà Trương còn nói gì đó, Hạ Tuyết Thuần hoàn toàn không nghe thấy.
Cô ta đang chăm chú nhìn bóng lưng của ba người và Kiều Sở Sở.
Bùi Uyên mặc quần áo bệnh nhân màu lam nhạt đứng bên trái Kiều Sở Sở, Bùi Triệt mặc áo blouse đứng bên phải Kiều Sở Sở, hai người nhàn nhã bước đi, kẹp Kiều Sở Sở nhỏ xinh ở chính giữa.
Giống như hai hộ vệ tuấn tú bảo vệ em gái của mình, khiến người qua đường không nhịn được nhìn chằm chằm bọn họ.
Bùi Bất Tiện đi nhanh vài bước đẩy Bùi Triệt ra, nhất quyết muốn đứng bên cạnh Kiều Sở Sở.
Bùi Triệt lạnh lùng nhìn em trai, ánh mắt lại nhìn Kiều Sở Sở một lát mới rời khỏi.
Hình ảnh cực kỳ ấm áp lại hài hòa.
Nhất là khi cô ta biết rõ, bệnh viện lớn này là của nhà họ Bùi, thu nhập mỗi tháng của Kiều Sở Sở có thể lên tới hơn hai trăm nghìn, cảnh này càng có một loại cảm giác hạnh phúc ba người bọn họ không biết khó khăn nhân gian, không cần lo lắng vì củi gạo mắm muối, chỉ buồn rầu vì tình cảm.
Trong lòng Hạ Tuyết Thuần nảy lên từng đợt chua xót, giọng điệu nặng nề: “Bà Trương, cháu đi làm việc đây.”
Bà Trương nghi hoặc: “Sao đột nhiên sắc mặt cháu trở nên khó coi như vậy, là Kiều Sở Sở khiến cháu không vui sao?”
“Không có.” Cô ta lau mồ hôi trong lòng bàn tay, phối hợp nói thầm: “Chỉ là cháu hơi buồn.”
Sau khi anh Giai Hạo chết, cô ta mơ một giấc mơ rất chân thực.
Mơ thấy Kiều Sở Sở đã chết, cô ta đứng bên cạnh bảy anh em nhà họ Bùi, xoa dịu nội tâm sụp đổ của bọn họ, được bọn họ nâng trong lòng bàn tay che chở, giống như Kiều Sở Sở vậy.
Hơn nữa trong mơ, lão thất nhà họ Bùi Bùi Bất Tiện nghẹn ngào nói trước mặt cô ta: “Cô rất giống em gái tôi, đều có tính kiên trì không chịu thua, mỗi lần gặp cô, tôi đều sẽ nhớ tới em ấy.”
Giấc mơ thật sự quá chân thực.
Cô ta thức giấc cả buổi vẫn không bình thường lại, nghĩ tới những hình ảnh ấm áp kia trong mơ cũng không nhịn được cười rộ lên.
Nhưng những chuyện trong mơ là không thể nào.
Bởi vì Kiều Sở Sở không thể nào chết.
Hạ Tuyết Thuần nhìn bóng lưng Kiều Sở Sở, khó chịu mà nghĩ tới ý nghĩ này một lần nữa.
Nếu như cô ta muốn trải qua cuộc sống như thế.
Trừ phi Kiều Sở Sở chết.

Kiều Sở Sở bỏ ra rất nhiều sức lực mới rút ra khỏi ba người anh trai được.
Vì thoát thân, cô dùng hết tất cả vốn liếng, nói rất nhiều, cuối cùng lúc miệng cũng sắp toét ra…
Bùi Uyên tới giờ truyền nước.
Bùi Triệt có cấp dưới báo cáo công việc.
Đột nhiên Bùi Bất Tiện có linh cảm, cho nên ở lại trong phòng bệnh của Bùi Uyên gõ chữ.
Tuy rằng lý do ba người này buông tha cô không có chút liên quan nào tới cô, cô cũng vui vẻ.
Bởi vì nội dung cốt truyện chủ yếu của Hạ Tuyết Thuần vẫn chưa bắt đầu.
Kiều Sở Sở nhanh chóng đi tới nơi nội dung cốt truyện của Hạ Tuyết Thuần bắt đầu.
Bùi Bất Tiện lén la lén lút giơ điện thoại theo đi theo sau.
Anh ấy đã sớm nhìn ra Kiều Sở Sở có chuyện gì rồi, vậy nên dứt khoát lấy lý do tìm linh cảm cho Kiều Sở Sở sân khấu để cô tự do phát huy.
Bùi Bất Tiện gõ chữ trong nhóm: “@Bùi Uyên @Bùi Triệt em đang theo dõi Kiều Sở Sở.”
Lâm Thanh: “Lại có tình tiết mới à?”
Lâm Thâm: “Kiều Sở Sở trở về rồi sao? Sao không nói với tôi một tiếng?”
Bùi Phong Lộng: “Dứt khoát mở video đi, để tất cả mọi người có thể nghe thấy tiếng lòng của em ấy.”
Bùi Bất Tiện lập tức mở video nhóm, đeo tai nghe, giống như một đặc vụ.
Người rảnh rỗi sôi nổi tham gia.
Gương mặt kiều diễm của Lâm Thanh xuất hiện trong màn hình đầu tiên: “Tiếng lòng của Kiều Sở Sở còn có thể truyền qua video sao? Nếu không tôi có thể đi thẳng tới đó luôn.”
Lâm Thâm nhíu chặt mày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận