Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lao Công
Cô lại móc ra một tấm hình, đặt lên lì xì, đẩy tới trước mặt quản lý: “Tôi chỉ muốn mượn thân phận nhân viên quét dọn tạm thời dùng một chút.”
Quản lý giật mình một cái, nhìn tiền trước.
Một nghìn!
Sau đó lại xem ảnh chụp.
Đó là một bức ảnh gia đình được chụp vào bảy năm trước.
Kiều Sở Sở mặc sườn xám quy củ ngồi chính giữa, bên trái là Bùi Triệt, bên phải là Bùi Uyên, sau lưng còn có mấy anh trai đứng chật kín.
Rất rõ ràng, Kiều Sở Sở chính là vị trí trung tâm trong tấm ảnh, hơn nữa mặt mũi chỉ thay đổi từ ngây ngô tới trưởng thành.
Mười phút sau, Kiều Sở Sở đã được như mong muốn mà mặc đồng phục của nhân viên quét dọn, cầm đồ lau nhà đứng ở đầu bậc thang.
Lâm Thanh: “…”
Lâm Thâm: “…”
Bùi Phong Lộng: “…”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Bất Tiện: “…”
Kiều Sở Sở buộc tóc lại, đeo khẩu trang đã chuẩn bị trước đó lên.
[Nếu muốn biết chuyện xảy ra thế nào, nhất định phải xâm nhập vào trong hoàn cảnh. Nếu như Hạ Tuyết Thuần thật sự bị người khác bắt nạt, vậy nhất định nhân viên bắt nạt Hạ Tuyết Thuần phải đi chỗ khác trước, không thể để cho người đó bắt nạt nhân viên khác.]
[Người ức hiếp nhân viên không thể giữ, cảnh tình cảm của Hạ Tuyết Thuần và Bùi Triệt cũng không thể bắt đầu.]
Lâm Thanh trong video tỏ vẻ hoài nghi: “Kế hoạch rất tốt, nhưng Kiều Sở Sở có làm được không?”
Kiều Sở Sở xách đồ lau nhà, bắt đầu nghiêm túc lau nhà.
Bên này là con đường của nhân viên, có hai loại lựa chọn là thang máy và cầu thang, khu vực hiện tại cô và Hạ Tuyết Thuần phụ trách chính là cầu thang này.
Lúc một nhân viên quét dọn đi ngang qua khen ngợi: “Cô mới tới sao? Cô lau rất sạch đó.”
Kiều Sở Sở cầm xẻng cạy vết bẩn cứng đầu dưới đất, nở nụ cười: “Trước kia tôi từng làm chuyện này nên có hơi thuận tay.”
[Kiếp trước ít nhiều gì mình cũng được coi là “nhân tài toàn năng”, nhân viên giao hàng, nhân viên quét dọn tạm thời, nhân viên thu ngân, nhân viên phục vụ, cái gì mình cũng đã từng làm, lau mặt đất đến khi sáng loáng không phải nói chơi!]
Mọi người tham gia cuộc họp video giật mình một cái, đột nhiên tâm trạng không tốt lắm, tập thể trầm mặc.
Kiều Sở Sở im lặng mà làm việc, không bao lâu sau đã nghe thấy trên lầu truyền tới tiếng quát đè nén: “Cô biến cầu thang này thành như vậy, kêu người khác xuống lầu thế nào!”
[Tình tiết tới rồi!]
Cô bộp bộp bộp chạy lên lầu, nấp ở ngã rẽ đầu cầu thang nhìn lên.
Là Hạ Tuyết Thuần đang cãi nhau với chị gái lao công vừa rồi.
Trên bậc thang bằng đá cẩm thạch là một vũng nước lớn ướt nhẹp, từ bên trên chảy xuống dưới, thậm chí kéo dài tới bên chân Kiều Sở Sở.
Chị gái lao công chỉ vào vũng nước này tức giận nói: “Ở đây có rất nhiều nhân viên để nhanh đều là đi bằng cầu thang, cô làm ra nhiều nước như vậy, lỡ như có tình huống đột phát khiến người ta trượt chân thì sao?”
Hạ Tuyết Thuần đứng bên dưới chị gái lao công, cứng cổ phản bác: “Mọi người đã là người lớn hết rồi, làm sao trượt chân được. Huống chi tôi có để bảng nhắc nhở ở đây mà. Tôi thích làm cầu thang ướt trước rồi mới lau đấy.”
Chị gái phẫn nộ: “Ở chỗ chúng tôi thì không được! Cô chỉ có thể lau từng bậc thang, cô giội bên này toàn là nước như vậy, cấp trên nhìn thấy sẽ chỉ nói tôi không nói cho cô biết, tôi là người quản lý khu vực này, tôi phải chịu trách nhiệm đấy! Hiểu không?”
Hạ Tuyết Thuần không thèm để ý: “Vậy là cô ỷ thế hiếp người thôi, bắt nạt tôi mới tới chứ gì.”
Chị gái kinh ngạc tới trừng to mắt: “Sao cô lại vô lý như vậy? Cô làm việc thành thế này, tôi là tổ trưởng còn không thể nói cô mấy câu sao?”
Hạ Tuyết Thuần hừ lạnh: “Cô có thời gian trách mắng tôi thì chi bằng để tôi làm việc này cho xong đi. Tôi làm xong rồi thì sẽ không ướt sũng nữa, nếu không đợi lát nữa nếu thật sự có người bị ngã, vậy cũng là tại cô làm chậm trễ thời gian.”
Chị gái tức tới mặt mày xanh hết cả lên: “Ban đầu tôi cũng chỉ nói cho cô biết lần sau đừng làm như vậy nữa, rất nguy hiểm, kết quả cô cãi lại nói cô thích làm thế nào thì làm nên tôi mới nói cô!”
Hạ Tuyết Thuần càng không xem ra gì: “Cô dựa vào đâu mà nói tôi, tất cả mọi người đều là lần đầu làm người, mỗi người đều ngang hàng, dựa vào đâu tôi phải nghe cô ai khiến chứ!”
Chị gái tức tới liên tục lắc đầu: “Tôi không thèm nghe cô nói nữa!”
Cô ấy xoay người lên lầu, bỗng nhiên dưới chân trượt một cái, cơ thể ngã ra sau: “Ối!”
Hạ Tuyết Thuần cũng bị va một phát, dưới chân bị trượt, ngã thẳng từ trên lầu xuống: “Á!”
Kiều Sở Sở nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ôm lấy Hạ Tuyết Thuần.
Hạ Tuyết Thuần thét chói tai dựa vào ngực cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận