Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khen Cô
Lâm Thanh dịu dàng véo hai má của cô: “Em có sức lôi cuốn kì lạ khiến người ta muốn ỷ lại và bảo vệ em, người bên cạnh em, sẽ luôn không tự giác chăm sóc em, mọc ra gai nhọn sắc bén để bảo vệ em.”
Kiều Sở Sở: “…”
Vậy nên… khen cô giống như cún, là thật sự đang khen ngợi cô.
Kiều Sở Sở nhìn biệt thự trước mắt: “Vậy chị có định nói chuyện này với tiền bối Lâm Thâm không?”
“Không.” Lâm Thanh không hề do dự: “Trên phương diện tình cảm anh trai chị là ngốc bạch ngọt, giống y như mẹ chị, đều là đồ ngốc trông chờ người khác quay đầu nhìn lại.”
“Chị không như vậy.”
Cô ấy lấy một điếu thuốc lá từ đâu đó: “Chị giống cha chị, lòng dạ độc ác.”
Lâm Thanh đốt thuốc lá, mặc cho một làn sương khói vấn vương quanh người, không nói gì thêm.
Thù hận và sầu lo phủ khắp mặt mày cô ấy, cô ấy âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm biệt thự, không biết suy nghĩ cái gì.
Đến khi hút xong một điếu thuốc lá, Lâm Thanh đột nhiên hỏi: “Em có Wechat của Vi Sinh Hoài Lăng không?”
Kiều Sở Sở gật đầu.
Lâm Thanh cầm điện thoại lên: “Gửi cho chị.”
Kiều Sở Sở không nói hai lời, gửi danh thiếp của Vi Sinh Hoài Lăng cho Lâm Thanh, thuận tiện gửi câu chào hỏi đến Vi Sinh Hoài Lăng: “Chị Lâm Thanh muốn thêm cậu, tôi đã gửi qua Wechat cậu, cậu đồng ý đi.”
Vi Sinh Hoài Lăng trả lời rất nhanh: “Được.”
Thời gian sau đó, Lâm Thanh ngậm thuốc lá nói chuyện phiếm với Vi Sinh Hoài Lăng.
Không biết hai người bọn họ nói cái gì, không lâu sau, Lâm Thanh dụi thuốc lá vào gạt tàn, khởi động động cơ, lái xe rời đi.
Kiều Sở Sở không biết vì sao: “Sao thế? Không đợi à?”
Lâm Thanh cười như không cười: “Chị dẫn em đi dạo phố thay đổi tâm trạng.”
Cô ấy thuận tiện nói: “Em có thể giữ bí mật giúp chị không? Chuyện ngày hôm nay đừng để anh chị biết.”
Kiều Sở Sở gật đầu như giã tỏi: “Chị yên tâm, miệng em kín lắm.”
[Siêu kín không gì sánh nổi!!]
Lâm Thanh con môi cười rộ lên, cô ấy sờ đầu cô: “Biết rồi biết rồi, chị biết miệng em vô cùng kín.”
Hai người lái xe ra khỏi khu biệt thự, lúc đi đến con đường hơi hẻo lánh, đột nhiên trước mặt xuất hiện mấy chiếc Jeep tiến đến vây quanh xe các cô!
Kiều Sở Sở biến sắc: “Mẹ kiếp, bọn họ tới tìm chúng ta à?!”
Lâm Thanh quay đầu xe chạy trốn!
Nhưng xe của các cô đã bị vây quanh từ đằng sau.
Rất nhanh có vài tên đàn ông mặc quần áo đen đeo kính râm thân thể khỏe mạnh đi xuống xe.
Kiều Sở Sở cầm điện thoại báo cảnh sát, ngay lập tức kính xe thủy tinh bên cạnh cô bị người ta đập vỡ kính bằng búa.
Âm thanh kính xe vỡ vụn và bàn tay thô bạo của người đàn ông cùng hướng về đây!
Điện thoại của cô nhanh chóng bị cướp, đồng thời, một cây súng chỉ vào huyệt thái dương của cô: “Xuống xe.”
Kiều Sở Sở: “!”
Còn có súng? !
Cô nhìn về phía Lâm Thanh.
Cửa xe bên cạnh Lâm Thanh cũng bị đập vỡ, huyệt thái dương cũng bị súng dí vào.
Sắc mặt Lâm Thanh xanh mét, cơ thể bắt đầu mơ hồ run lên.
Cô ấy rõ ràng rất sợ hãi, lại vô cùng bình tĩnh vỗ tay cô: “Đừng sợ Sở Sở, có chị ở đây, không sao đâu.”
Trong lòng Kiều Sở Sở ấm áp, cô bình tĩnh gật đầu.
[Chị Lâm Thanh, yên tâm, cho dù hai ta có chết, em cũng có thể cứu bọn mình sống lại, em còn có năm cơ hội sống lại chưa đùng đó!]
Lâm Thanh nhịn không được bật cười thành tiếng, mở cửa xe xuống xe.
Kiều Sở Sở cũng cũng cắn răng giơ tay từ trong xe ra ngoài.
Cô và Lâm Thanh bị áp giải đến đầu xe.
Người đàn ông ghìm chặt cổ cô từ đằng sau, dùng súng dí vào huyệt thái dương cô, không cho cô làm bậy.
Lâm Thanh bị dí vào sau đầu, cáu kỉnh nói: “Các người muốn bao nhiêu tiền, tôi có thể cho, nói con số đi.”
Kẻ bắt cóc kèm hai bên Lâm Thanh cười lạnh lẽo: “Bọn tôi không cần tiền, cô Lâm Thanh, bọn tôi chỉ cần cô, ngoan ngoãn hợp tác, cô sẽ không phải chịu đau khổ, bọn tôi cũng sẽ không làm gì bạn của cô, thế nào?”
Lâm Thanh: “? Cần tôi?”
Kiều Sở Sở đứng ở bên cạnh, não bộ vận hành rất nhanh.
[Mẹ nó!]
[Mình nhớ ra rồi, Lâm Thanh bị bắt cóc một lần, nhưng tình tiết này xảy ra ở giai đoạn giữa cuối mà, trong thời gian bị bắt cóc, chị Lâm Thanh đã bị từng người cưỡng hiếp, điều này có thể nói là một cú sốc tinh thần rất lớn đối với Lâm Thanh lúc bấy giờ, sau đó chị Lâm Thanh đã như điên như dại mà đi đánh Hạ Tuyết Thuần.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận