Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kỹ Năng
Kiều Sở Sở trốn ở sau cửa, vẫn còn ngẫm về hành động vừa rồi của bản thân.
[Mình trâu bò thật.]
[Nếu đây là một bộ phim điện ảnh, nhạc phim riêng của mình đã vang lên ầm ầm rồi.]
[Tiếc là dáng vẻ ngầu đét của mình không được ai nhìn thấy cả, chỉ có mình mới có cơ hội thưởng thức mà thôi.]

Bùi Uyên ngồi ở trong xe, chạy xe về hướng vị trí định vị của Kiều Sở Sở cùng với Bùi Triệt.
Trong lòng bàn tay Bùi Uyên toàn là mồ hôi, bình tĩnh ấn gọi số điện thoại của Lâu Thính Tứ: “Lâu Thính Tứ, rảnh không?”
Đầu dây bên kia vang lên đùng đoàng, rõ ràng đang diễn ra một tràng mưa bom bão đạn.
Tiếng súng đùng đùng liên tục vang lên bên tai, tiếng nói chuyện phóng lớn của Lâu Thính Tứ cũng truyền vào đầu dây bên này: “Anh Bùi Uyên, sao vậy!”
Bùi Uyên: “Sao lại ồn thế? Anh đang ở trên chiến trường à?”
Đầu dây bên này Lâu Thính Tứ đang ở phía sau công sự che chắn, ngay bên người có một viên đạn xẹt qua mang theo tia lửa, giọng điệu lộ rõ sự bực bội: “Tôi vừa thực hiện giao dịch, kẻ bên kia chuẩn bị đen ăn đen, phe bên tôi còn đang phản công đây! Anh muốn nói gì thì nói thẳng ra đi!”
Khóe miệng Bùi Uyên giật hai cái: “Kiều Sở Sở bị bắt cóc rồi, tôi muốn biết anh có thể điều tra được thông tin của kẻ bắt cóc em ấy hay không, gì cũng được hết. Nhưng tôi cảm thấy hiện tại chắc là anh không thể giải quyết được chuyện này rồi nhỉ.”
Cảm giác đến cả bản thân anh ta cũng khó đảm bảo an toàn.
Lâu Thính Tứ ở đầu dây bên kia rống họng hét lên: “Không sao! Anh gọi điện thoại cho con trai tôi, tôi gửi số điện thoại của nó cho anh!”
Bùi Uyên: “Con trai của anh? Con trai anh không phải mới mười tuổi thôi hay sao?”
Lâu Thính Tứ rụt người phía sau công sự che chắn gửi một tin nhắn sang cho anh: “Gửi qua rồi đó! Gọi cho nó đi! Nó có thể xử lý được!”
Dứt lời, trên công sự che chắn của anh ta lại có một viên đạn xẹt qua!
Lâu Thính Tứ nổi lửa giận: “Mẹ nó! Ông đây phế chúng mày!”
Mắng xong câu này, anh ta dứt khoát cúp máy.
Bùi Uyên: “…”
Bùi Triệt đang lái xe nhìn về phía anh: “Lâu Thính Tứ nói thế nào?”
Trong lòng Bùi Uyên thật lâu vẫn chưa bình tĩnh hoàn toàn: “Lâu Thính Tứ nói chúng ta tìm con trai anh ta, anh ta đang bận đấu súng với người ta rồi, không rảnh lo chuyện này.”
Vẻ mặt điềm tĩnh của Bùi Triệt xuất hiện một vết nứt: “Đấu súng? Vậy anh ta còn sống trở về được không?”
“Không biết.” Bùi Uyên bất lực dựa lưng vào ghế, cảm giác như bản thân lại sắp lên cơn sốt, căng da đầu gọi điện thoại cho Lâu Nguyệt Tuyệt: “Xung quanh Tiểu Bát toàn là đám người gì không vậy? Người này còn kỳ quái hơn người kia, chỉ có mấy người chúng ta là người bình thường.”
Lời vừa dứt, Bùi Bất Tiện lái con xe Mercedes Benz G màu trắng của anh ấy lướt qua bên cạnh xe của bọn họ.
Bùi Bất Tiện hạ cửa sổ xe xuống, mấy con chó Doberman, Cane Corso, Rottweiler với Ngao Tây Tạng trong xe ló đầu ra.
Cả xe đầy chó dữ!
Bùi Uyên: “?”
Bùi Triệt: “?”
Bùi Bất Tiện vừa lái xe vừa trưng mặt mũi dữ tợn gào lên với hai người bọn họ: “Còn lái xe thong dong cái quái gì? Không nhanh đuổi theo cứu Tiểu Bát! Chờ mấy anh tới nơi thi thể của Tiểu Bát đã bốc mùi con mẹ nó luôn rồi! Nhanh lên!”
Bùi Bất Tiện gào rống xong thì ngoác miệng khóc to: “Hu hu hu hu… Tiểu Bát của em… Nếu em ấy xảy ra chuyện không may gì, em cũng không muốn sống nữa!”
Cửa sổ xe anh ấy chầm chậm kéo lên, khóc lóc lái xe rời đi.
Bùi Uyên: “…”
Bùi Triệt mặt vô cảm lái xe: “Từ góc độ của một bác sĩ, em cảm thấy người nhà chúng ta cũng không bình thường lắm đâu, nên anh đừng có chế giễu người khác.”
Khóe miệng Bùi Uyên giật một cái, cam chịu tiếp tục chờ Lâu Nguyệt Tuyệt kết nối cuộc gọi.
Sau khi cuộc gọi được kết nối, anh đi thẳng vào vấn đề: “Bạn nhỏ Lâu Nguyệt Tuyệt, chú là Bùi Uyên, chú có chuyện tìm cháu.”
Lâu Nguyệt Tuyệt ở đầu dây bên kia nói chuyện bằng giọng điệu uể oải: “Thứ nhất, em không thích người khác gọi em là bạn nhỏ, thứ hai, anh có chuyện tìm em cũng đừng tự xưng là chú, em gọi Kiều Sở Sở là chị, anh cũng chính là anh cả, anh cả đừng gọi sai bối phận, có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Bùi Uyên: “…”
Sớm biết anh đã bồi dưỡng một đứa em trai làm “dân xã hội” rồi, giờ đâu cần phải xin xỏ nhờ vả người của nhà họ Lâu kia!
Anh nói thẳng: “Chị em bị bắt rồi, anh muốn biết tình huống hiện giờ của em ấy.”
Lâu Nguyệt Tuyệt soạt một phát đứng bật dậy từ trên ghế sô pha: “Sao anh không nói sớm?”
Bùi Uyên: “…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận