Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xử Lý
Lâu Nguyệt Tuyệt mở laptop và loa ngoài của điện thoại ra: “Gửi địa chỉ qua cho em.”
Bùi Uyên hít sâu một hơi, nhẫn nhịn gửi địa chỉ qua cho cậu bé: “Em có thể tra được gì?”
“Toàn bộ.” Ngón tay Lâu Nguyệt Tuyệt gõ như bay trên bàn phím: “Nếu bọn họ có dùng CCTV, thậm chí em có thể hack vào hệ thống CCTV của bọn họ, nhìn thấy cảnh tượng trong camera giám sát.”
Bùi Uyên và Bùi Triệt nhìn nhau, biểu cảm tràn đầy vẻ khó tin.
Bùi Triệt không nhịn được hỏi: “Em giỏi vậy cơ à?”
Lâu Nguyệt Tuyệt nhún vai: “Đây chỉ là kỹ năng cơ bản của trẻ con trong tiểu thuyết thôi, suy cho cùng em cũng là simp chúa lốp dự phòng của Hạ Tuyết Thuần, em biết kỹ năng hack không phải rất bình thường sao?”
Trước mắt cậu bé sáng lên: “Tra được rồi, em gửi link video vào nhóm chat của chúng ta, ấn mở là có thể nhìn thấy hình ảnh CCTV của bọn họ.”
Bùi Uyên vội ấn mở.
Lâu Nguyệt Tuyệt nhìn thấy bóng dáng của Kiều Sở Sở: “Chị Kiều Sở Sở đang co người trong phòng bếp kìa!”
Bùi Uyên như ngừng thở, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Trong màn hình, Kiều Sở Sở cuộn tròn co người sau cửa, đôi mắt xoay tròn.
Tay cầm điện thoại của Bùi Uyên siết chặt, thậm chí thân người còn đang run lên theo phản xạ có điều kiện.
Thế này nguy hiểm quá!
Kiều Sở Sở núp ở phía sau cửa, nghe thấy bên trong có người nói: “Lão Thập, sao mày con mẹ nó vào phòng bếp lại chậm thế, mày chết luôn ở trỏng rồi à?”
Tên đàn ông vừa nói vừa tiến vào phòng bếp.
Cơ thể Kiều Sở Sở tự động mở hình thức chuẩn bị chiến đấu, trong chớp mắt ngay khi tên đàn ông xuất hiện, cô nhào tới kẹp cổ từ phía sau vặn răng rắc một phát!
Tên đàn ông lập tức ngã vào trong lòng cô.
Cô trở tay dùng củi che tên đàn ông kia đi.
Động tác hoàn thành liền mạch!
Lâu Nguyệt Tuyệt cảm thán: “Má nó?”
Trái tim đang treo lơ lửng của Bùi Uyên sắp nhảy ra ngoài cổ họng rồi!
Bùi Du Xuyên nói trong group chat: “Kiều Sở Sở không làm họa sĩ truyện tranh nữa mà chuyển sang làm diễn viên rồi à? Em nhìn kiểu gì em ấy vặn gãy cổ một thằng đàn ông?”
Bùi Bất Tiện gửi một đoạn tin nhắn thoại lớn giọng chửi thề: “Em gái anh bị bắt cóc rồi đó đồ ngốc này! Quay phim bà nội nhà anh!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Bùi Phong Lộng lướt video CCTV, lái xe tiến về chỗ định vị.
Tất cả người đang rảnh tay trong group chat đều tập trung ánh mắt vào màn hình.
Kiều Sở Sở hít sâu một hơi, cầm lấy cây súng khác.
[Tiếp theo chỉ còn một căn phòng thôi, ẩn nấp nhất định không có lợi, mình phải đánh phủ đầu trước.]
[Hệ thống nói mình bắn súng bách phát bách trúng, vậy mình cầm hai cây súng thì là gấp đôi bách phát bách trúng, chỉ cần khai hỏa bắn trúng bả vai bọn họ, đám người bọn họ chắc chắn sẽ thua!]
Cô dồn hết can đảm, cầm điện thoại di động lên, ấn mở ứng dụng nghe nhạc.
Phát nhạc nền có thể giúp cô gia tăng sự tự tin!
Tên đàn ông trong phòng đè Lâm Thanh ở dưới người: “Quay video, đã bắt đầu rồi!”
Bỗng dưng căn phòng khác truyền tới tiếng nhạc DJ bùng nổ!
“Chị đây chính là nữ vương! Tự tin tỏa hào quang! Anh yêu thì tới đây, không yêu chớ liều mình, gạt bỏ cái tâm tư bụng dạ của anh đi, lời ngon tiếng ngọt, dỗ dành mấy cô gái nhỏ! Chị đây chính là nữ vương, tự tin tỏa hào quang!”
Lão Đại: “?”
Tên đàn ông khác: “?”
Bùi Uyên: “…”
Bùi Triệt: “…”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “…”
Bùi Bất Tiện: “…”
Bùi Phong Lộng: “…”
Bùi Du Xuyên: “…”
Bùi Mộc, Bùi Từ: “…”
Lâm Thâm: “…”
Khóe miệng Lâm Thanh cử động, mơ hồ có xu hướng nhếch lên.
Lão Đại hơi khó chịu: “Mẹ nó ông đây đang sắp sung sướng, mở cái bài này làm quái gì vậy? Bấm dừng cái bài này cho tao! Đúng là phá bầu không khí!”
Đàn em gật đầu, bực bội đi ra ngoài cửa: “Lão Đại nói mày… Á!”
Hai tên đàn em ngã ầm ầm xuống đất!
Vẻ mặt tên đàn ông còn lại trong phòng hơi thay đổi, móc súng ra ngoài!
“Pằng! Pằng pằng pằng pằng!”
Tên đàn ông kia như bị hồng thủy đánh bay, lực xung kích của đạn làm hết tên này tới tên khác liên tục ngã xuống, chồng lên nhau như xiếc chồng người, toàn là tiếng gào đau đớn!
Tất cả bọn chúng đều bị bắn chuẩn trúng vai trái và vai phải, có vài kẻ bất tỉnh luôn, còn vài người thì mơ mơ màng màng rên đau, đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.
Sắc mặt lão Đại biến đổi, móc súng ra chĩa về phía cửa.
“Pằng!”
Súng trong tay gã bị bắn văng đi!
Hai súng Kiều Sở Sở cầm trong tay bốc khói tiến tới, vẻ mặt lạnh lùng: “Đừng động đậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận