Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Tin Nổi
Lâm Thanh cười gật đầu, khoa tay múa chân trước mặt cha Lâm, giọng điệu khoe khoang: “Sở Sở lợi hại lắm, em ấy bắn súng bách phát bách trúng, em ấy…”
Bỗng dưng toàn thân Lâm Thanh rùng mình một cái!
Chiếc áo khoác bằng vải len cashmere màu đen của cô ấy không biết vì sao ố một mảng đỏ sẫm.
Cô ấy khó tin nhìn xuống chỗ lồng ngực của mình, biểu cảm kinh ngạc vẫn còn treo trên gương mặt, cơ thể ngã thẳng về phía sau, tử vong tại chỗ.
Kiều Sở Sở ngớ người.
Bởi vì trong chớp mắt ngay khi Lâm Thanh ngã xuống, cô nhìn thấy cha Lâm cầm khẩu súng trong tay.
Mùa đông lạnh lẽo, nòng súng trong tay cha Lâm còn đang bốc khói, trên mặt dính máu bắn từ ngực Lâm Thanh.
Gương mặt vốn xấu xí của ông ta càng trở nên u tối vì máu tươi văng lên, ông ta bình tĩnh ngước mắt nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Sở Sở phản xạ có điều kiện rút súng ra!
“Pằng!”
Cô bị bắn trúng ngã xuống đất, trên bả vai đột nhiên thủng ra một lỗ máu!
Bả vai đau đến mức cảm giác như sắp gãy rời!
Cổ họng Kiều Sở Sở phát ra tiếng kêu rên khó miêu tả, đau đớn lăn lộn trên mặt đất!
Má! Đau muốn chết!
Cô đổ mồ hôi như tắm, dây thần kinh trên dưới toàn thân đều căng ra, như con bạch tuộc chưa chết hẳn nằm trên tấm sắt, hai mắt đẫm nước mắt đầy mông lung nhìn về phía cha Lâm âm u.
Ông ta đứng bên cạnh Lâm Thanh, dùng chân giẫm lên mặt Lâm Thanh, giọng điệu khinh miệt: “Con với mẹ con đều y nhau, đều là quả bom nổ chậm bên cạnh cha, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung, con à, hiểu cho cha nhé, ai lại có thể ôm quả bom hẹn giờ mà sống kia chứ?”
Kiều Sở Sở không thể tin nổi!
Ông ta mới là kẻ ám sát!
Ông ta là hung thủ!
Cô run rẩy giơ súng lên về phía cha Lâm: “Con mẹ nhà ông!”
Cha Lâm liếc mắt khinh thường, giơ tay cầm súng lên với cô.
Kiều Sở Sở định bóp cò súng nhưng lại không có sức bóp cò, hoảng hốt nghe thấy tiếng hét tê tâm liệt phế của Bùi Uyên truyền ra từ trong CCTV trong sân: “Đừng bắn!”
“Đoàng!”

Kiều Sở Sở ngồi bật dậy từ dưới đất, thở hồng hộc phì phò.
Hệ thống lắc lư một vòng trước mặt cô: “Tới đi kí chủ, nhân lúc trạng thái vẫn còn, lại một lần! Xông lên!”
Cô còn chưa kịp phản ứng lại thì bỗng dưng đã đứng sau lưng Lâm Thanh.
Lâm Thanh đang vui sướng chạy về phía cha Lâm: “Cha!”
Chuông báo động của Kiều Sở Sở kêu vang, nhào người tới túm lấy Lâm Thanh chạy đi!
“Đi mau! Cha chị là hung thủ thuê đám người này!”
Lâm Thanh: “?”
Cô ấy cứ tưởng là bản thân nghe nhầm: “Em nói cái gì cơ?”
Kiều Sở Sở kéo Lâm Thanh chạy ra sau nhà trốn đi, bởi vì sợ hãi mà adrenalin tăng vọt, cơ thể nhẹ bẫng, đến cả giọng nói cũng trở nên run run: “Chị Lâm Thanh, chị nhìn đi, nơi này là chốn hẻo lánh không người, căn nhà sụp này rõ ràng chính là hang ổ để người xấu phạm tội. Em chỉ thông báo cho anh trai chị với anh trai em biết, không hề báo tin cho cha của chị biết, sao cha chị lại biết chị ở nơi này được chứ?”
Cả người Lâm Thanh như dại ra: “Có lẽ là do ông ấy nhìn thấy xe của chị? Ông ấy cố tình tới xem chị thế nào?”
Kiều Sở Sở sững người, cười đáp lại cho có, không biết nên nói gì tiếp.
[Mình đã chết một lần, chị Lâm Thanh cũng từng chết một lần rồi, mình tận mắt nhìn thấy chị Lâm Thanh bị cha của chị ấy bắn một phát toi mạng, bắn thẳng vào tim, chưa kịp nói câu nào đã chết rồi!]
[Cái loại cảm giác khủng khiếp kia, mình cũng không biết hình dung kiểu gì.]
[Mình chỉ có thể nói giờ bả vai của mình vẫn còn cảm thấy đau đây!]
[Sau khi cha Lâm Thanh nổ súng còn nói chị Lâm Thanh là quả bom nổ chậm, ông ta không thể nào ôm quả bom nổ chậm này cả đời. Lúc đó chị Lâm Thanh đã chết hẳn rồi, dù ông ta có nói gì chị Lâm Thanh cũng không thể nghe thấy.]
[Nhưng bây giờ chị Lâm Thanh hoàn toàn chưa trải qua quá trình bị cha ruột bắn một phát súng, mình phải nói gì mới có thể khiến chị ấy tin tưởng đây?]
[Đổi lại là mình, nếu chị Lâm Thanh nói với mình rằng anh trai mình tới nơi này để giết mình, chắc chắn mình cũng không tin.]
[Cuối cùng mình phải làm thế nào đây?]
Trán Kiều Sở Sở chảy ba giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu, vừa động não vừa dựng thẳng lỗ tai lắng nghe động tĩnh.
Lâm Thanh kinh ngạc nhìn Kiều Sở Sở, đã ngơ người luôn rồi.
Không chỉ Lâm Thanh trợn tròn mắt, tất cả mọi người đang nhìn vào camera giám sát sân sau cũng trợn tròn mắt.
Lâm Thanh và Kiều Sở Sở… Đã bị Lâm Đại Hải giết?

Bình luận (0)

Để lại bình luận