Chương 197

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 197

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Được
Xem ra là không tránh được rồi.
Vậy được thôi!
Cô trở tay đặt Lâm Thanh đứng xuống đất, thét chói tai nhào về phía tên đàn ông kia: “Vậy tôi thật sự rất vui lòng! Tôi phải cảm ơn anh rồi ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Vệ sĩ: “?”
Lâm Thanh: “?”
Kiều Sở Sở nhào vào bụng tên vệ sĩ, đâm đầu thật mạnh về phía trước!
?
Không động đậy.
Tên vệ sĩ lộ vẻ mặt hoang mang nhìn cô: “Cô à, tôi tập gym mỗi ngày, cơ thể tôi rắn chắc như sắt đá.”
Mặt Kiều Sở Sở đen thui, đạp một đạp vào thân dưới của anh ta: “Tôi không tin!”
Vệ sĩ nổi gân xanh, chổng mông lên trời, người khuỵu xuống: “Hự!”
Kiều Sở Sở cười to: “Ha! Giờ cái mông của anh chổng lên còn có thể đỡ cả một chai nước ngọt luôn đấy!”
Bỗng dưng phía sau cô có bóng đen đổ tới!
Cô kinh ngạc quay đầu!
Một tên vệ sĩ khác đang vung nắm đấm về phía cô!
Cô trở tay không kịp, trừng to mắt…
Lâm Thanh cầm cục gạch vọt lên, đập một phát chuẩn xác vào đầu tên vệ sĩ kia: “Cút mẹ mày đi!”
Vệ sĩ: “!”
Kiều Sở Sở: “!”
Cô ấy nhìn tên vệ sĩ toàn thân không còn sức lực, hai mắt trợn trắng, mềm oặt ngã trên mặt đất, máu tươi lan ra thấm ướt mặt đất.
Lâm Thanh cầm cục gạch dính đầy máu, nhìn tên vệ sĩ với ánh mắt đầy sát khí: “Bọn tao mới là phe thắng cuối cùng! Mày đã nghe chưa hả?”
Tên đàn ông đơ người, còn định đứng dậy.
Lâm Thanh “bụp” một phát, lại tặng cho gã một phát nữa!
Tên đàn ông hoàn toàn bất tỉnh nhân sự!
Lâm Thanh thở hồng hộc, nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Không sao chứ Sở Sở?”
Kiều Sở Sở ngơ người, lắc đầu: “Không sao.”
Lâm Thanh đã cởi bỏ đôi giày cao gót vướng víu, bước khập khiễng nắm lấy tay của cô: “Vậy chúng ta mau đi thôi.”
Sở Sở liên tục gật đầu, đầu óc vừa tỉnh táo lại thì bắt gặp sáu tên vệ sĩ đi ra từ trong đám cỏ, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn hai người họ.
Lâm Thanh lập tức xanh mặt.
Kiều Sở Sở: “?”
[Không phải chứ? Không lẽ mình lại phải chết lần nữa đấy chứ?]
[Mình chỉ còn lại 4 cơ hội thôi!]
Lâm Thanh cắn răng, đứng chắn trước mặt Kiều Sở Sở: “Sở Sở, em đi đi.”
Kiều Sở Sở giật mình: “Chị Lâm Thanh?”
Lâm Thanh mang đôi vớ mỏng đứng trên mặt đất lạnh lẽo, cơ thể không hề run lên chút nào vì lạnh, giọng nói càng vững vàng như núi Thái Sơn: “Chị cản giúp em, em đi đi.”
Kiều Sở Sở không chút do dự lắc đầu: “Không, chúng ta cùng đi!”
“Chị không chạy được nữa rồi.” Lâm Thanh nắm chặt tay của cô, trấn an cô: “Trong chúng ta phải có một người được sống.”
Kiều Sở Sở giật mình hoảng hốt, đột nhiên muốn khóc.
Lớp trang điểm của Lâm Thanh đã không còn, nhưng không hề ảnh hưởng tới vẻ đẹp của cô ấy tí nào, cô ấy xem cái chết nhẹ tựa lông hồng nở một nụ cười với Kiều Sở Sở.
“Em rất ưu tú, ưu tú hơn chị rất nhiều. Vì vậy, nếu trong hai chúng ta nhất định phải có một người chết, vậy người đó phải là chị.”
Nước mắt ấm nóng của Kiều Sở Sở trào ra khỏi khóe mắt, túm chặt tay của cô ấy: “Không, em sẽ không để chị ở lại.”
Cô liếc nhìn giao diện chia sẻ vị trí trực tiếp: “Chúng ta có thể sống sót.”
Lâm Thanh giật mình.
Sáu tên vệ sĩ bước từng bước đến gần hai người.
Kiều Sở Sở hít một hơi thật sâu, ngửa mặt lên trời hét to: “Anh! Cứu em!”
Bùi Bất Tiện lái chiếc Mercedes Benz G6 lao ra như điên: “Tới rồi đây!”
Anh ấy thắng gấp, mở cửa xe: “Cắn chết tụi nó!”
Từng con từng con chó dữ gào lên phóng từ trên xe xuống nhào về phía đám người áo đen!
Mặt mũi tên áo đen biến sắc, vừa định móc vũ khí ra thì lập tức bị một đám chó dữ chụp ngã nhào xuống đất!
Bùi Triệt dừng lại ở chỗ bên cạnh giật cà vạt, sát khí bừng bừng bước từ trên xe xuống, dao phẫu thuật trong tay anh ấy xoay tròn, đâm một nhát xuyên qua bả vai tên vệ sĩ!
Bùi Uyên mặc quần áo bệnh nhân, sinh long hoạt hổ túm hai cây gậy gộc ném cho hai em trai, tiện tay đập một cú vào tên vệ sĩ!
Bùi Bất Tiện giơ gậy vọt về phía đám áo đen: “Con mẹ nó thằng nào dám bắt nạt Tiểu Bát!”
Bùi Phong Lộng khoan thai tới trễ, đôi mắt sắc bén hơi híp lại, lái xe vọt về phía tên vệ sĩ có ý định bỏ chạy!
Tên vệ sĩ bị tông trúng lăn một vòng trên đất!
Anh ấy đanh mặt bước xuống xe, cầm gậy bóng chày, thuận tay đập tên vệ sĩ kia một phát!
Lâm Đại Hải đứng trong đám cỏ chứng kiến tất thảy trợn tròn mắt.
Đâu ra mà nhiều người như thế?
Đâu ra mà nhiều người như thế!

Bình luận (0)

Để lại bình luận