Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chỉ Là Rất Mệt
Bùi Bất Tiện vui mừng đỏ cả mắt, chen qua mấy anh trai ngồi xổm ở cạnh giường cô: “Em ngủ mê man ròng rã cả một ngày, từ sau khi cứu được Lâm Thanh trở về thì em cứ luôn ngủ. Hôm nay đã qua ngày thứ hai, anh rất lo lắng cho em, nên anh đợi ở đây chờ em tỉnh lại.”
Bùi Du Xuyên đút tay vào túi đứng ở phía sau ngắt lời, khó chịu nói: “Bùi Bất Tiện, nói cứ như chỉ có em lo lắng cho Kiều Sở Sở vậy, em làm như mấy anh toàn là người chết rồi?”
Bùi Bất Tiện nhiệt tình nắm chặt tay Kiều Sở Sở: “Em có thể coi như mấy anh ấy chết hết rồi, chỉ có một mình anh còn sống!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Du Xuyên nâng Bùi Bất Tiện dậy đẩy lên sô pha!
Bùi Phong Lộng thuận thế chen vào: “Em cảm thấy thế nào rồi?”
Kiều Sở Sở hoa mắt chóng mặt, nhưng rõ ràng là do ngủ nhiều, cảm giác khó chịu dần dịu đi: “Không sao… Chỉ là rất mệt thôi.”
[Thế này chỉ là tác dụng phụ mang lại do mình đã sử dụng quá nhiều thiên phú mà thôi, không sao cả.]
[Nhưng…]
Cô nhìn về phía bảy người anh trai: “Các anh luôn trông chừng em sao?”
Bùi Mộc và Bùi Từ trăm miệng một lời: “Bọn anh bận việc xong thì sang đây, vẫn luôn ở lại đây không rời đi.”
Ý thức cô vẫn rời rạc, khẽ chạm vào khóe miệng của bản thân: “Vậy có người đàn ông nào khác vào đây không?”
Bùi Triệt nhíu mày: “Đương nhiên là không rồi, bọn anh vẫn luôn ở trong phòng trông chừng cho em.”
Cô gật đầu: [Vậy xem ra mình nằm mơ rồi, mình vậy mà lại nằm mơ thấy có người nắm tay mình, hôn mình tận mấy cái, còn nói nhớ mình.]
Bùi Triệt: “?”
Bùi Từ: “?”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Phong Lộng: “?”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Bất Tiện: “?”
Bọn họ liếc nhìn nhau, không hẹn mà đồng loạt bước rời khỏi phòng bệnh, đi tới một căn phòng trống.
Ngay khi vừa đóng cửa lại, Bùi Bất Tiện lập tức bùng nổ: “Bảy người chúng ta luân phiên trông chừng, ngoại trừ hai người Bùi Mộc và Bùi Từ ở cùng nhau ra, mỗi người đều có thời gian ở một mình. Là ai đã hôn Kiều Sở Sở vào khoảng thời gian trông chừng của mình?”
Bùi Bất Tiện nổi giận nhắm vào Bùi Mộc và Bùi Từ trước tiên: “Có phải là hai người không, hai anh em sinh đôi biến thái các anh!”
Bùi Mộc và Bùi Từ không tin nổi trừng to mắt, trăm miệng một lời phản bác: “Bản thân biến thái còn không biết xấu hổ nói người khác biến thái? Anh thấy em vừa ăn cướp vừa la làng thì có!”
“Nếu thật sự là em thì em đã không lên tiếng rồi!” Bùi Bất Tiện xoay mặt nhìn về phía các anh trai khác: “Ai, mau khai đi!”
Mấy người đàn ông cảnh giác liếc nhìn nhau.
Hai tay Bùi Du Xuyên ôm ngực, không kiềm được gắt giọng: “Dù sao cũng không phải là anh!”
Bùi Phong Lộng tỏ vẻ mặt quang minh chính lớn: “Cũng không phải anh.”
Các anh em đều đúng nhịp dời ánh mắt về phía anh cả Bùi Uyên.
Bùi Uyên chẳng thèm nhìn đáp lại, hừ một tiếng.
Anh xoay người đi vào nhà vệ sinh phòng nghỉ: “Đến cả bản thân Kiều Sở Sở cũng không biết là mơ hay là thật, ngược lại các em còn tưởng thật.”
Anh nặn ra một đống lớn nước rửa tay ra lòng bàn tay, cẩn thận xoa rửa sạch từng đầu ngón tay của anh: “Anh thấy các em toàn là mất não.”
Bùi Bất Tiện hoang mang, bắt đầu nghi ngờ bản thân: “Vậy chẳng lẽ đây chỉ là một giấc mơ của Kiều Sở Sở?”
“Đương nhiên là một giấc mơ.” Bùi Uyên lau khô tay, xoay người tựa vào bồn rửa tay: “Nếu không phải là các em, chẳng lẽ là anh sao?”
Ánh mắt anh tĩnh lặng như nước: “Anh là người lớn nhất cả nhà họ Bùi, chẳng lẽ các em còn nghi ngờ cả anh sao?”
Bùi Bất Tiện nghẹn họng, nhíu mày lẩm bẩm: “Vậy thì em sẽ không nghi ngờ anh cả…”
Các anh em còn lại nhìn nhau.
Đúng là bọn họ sẽ không nghi ngờ anh cả.
Bùi Uyên vui vẻ cười một tiếng, đi tới trước mặt Bùi Bất Tiện vỗ bả vai anh ấy: “Em mau sửa cái tính tình điên điên khùng khùng này của em đi, đã hơn hai mươi tuổi rồi mà cứ như đứa trẻ con, gặp phải tí chuyện là cáu bẳn, còn khóc lóc. Em xem các anh trai khác của em có ai hay gây chuyện giống em không, gặp chuyện thì phải động não chút.”
Bùi Bất Tiện ôm thú bông, giống như chú mèo bị phê bình, khí thế cả người giảm cả lên: “Được thôi.”
Bùi Uyên nhếch khóe miệng, đi lướt qua bên cạnh mấy anh em.
Anh hai Bùi Triệt liếc nhìn theo bóng lưng của anh, ánh mắt tĩnh lặng dao động lộ ra rất nhiều suy nghĩ: “Anh cả, kim cương hồng của Kiều Sở Sở đâu rồi?”
Bùi Uyên dừng bước, bình tĩnh quay đầu lại: “Bị anh cất rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận