Chương 203

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 203

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Vui
Bùi Phong Lộng giật mình, đẩy mấy anh em ra tiến tới trước cửa thủy tinh, nhìn vào trong.
Lâm Thâm mặc áo khoác vải len cashmere màu đen, bên trong là lớp âu phục cắt may vừa vặn, rõ ràng là ăn mặc tỉ mỉ tới.
Lúc này, anh ấy đang ngồi bên cạnh giường Kiều Sở Sở, hai tay đặt trên đầu gối, lo lắng nhìn cô: “Em cảm thấy thế nào?”
Kiều Sở Sở thận trọng tựa vào đầu giường, cười lắc đầu: “Không sao.”
[Đáng ghét thật, tại sao lần nào cũng để mình gặp tiền bối Lâm Thâm vào lúc đang để mặt mộc vậy? Tốt xấu gì cũng để mình chải tóc tô son môi chứ, lần trước là mặt mũi toàn bánh ngọt, bây giờ là mặt mày ốm yếu xanh xao, cũng không biết giờ trông mình có tiều tụy lắm không nữa.]
Lâm Thâm sững sờ.
Đương nhiên là Kiều Sở Sở đang rất tiều tụy.
Mái tóc dài màu nâu đỏ của cô được tết lỏng lẻo thành một bím tóc lệch một bên để ở trước người, cô mặc quần áo bệnh nhân màu xanh da trời, khuôn mặt nhỏ trắng nõn mơ hồ lộ màu trắng bệch, đến cả đôi môi cũng rất thiếu sức sống.
Nhưng dù như thế cô cũng có một kiểu đẹp mong manh dễ vỡ.
Tựa như tuyết rơi lác đác trên đóa mận đỏ.
Khóe miệng của anh ấy cũng chầm chậm giương lên: “Kiều Sở Sở, anh phát hiện cứ mỗi thời điểm em đều có vẻ đẹp riêng của khi đó. Lúc em bệnh cũng là người đẹp ngã bệnh ốm yếu.”
Kiều Sở Sở giật mình, được quan tâm mà sợ: “Chẳng lẽ bây giờ em là mỹ nhân mỏng manh dễ vỡ trong truyền thuyết?”
Lâm Thâm hiểu sơ sơ, gật đầu: “Đúng vậy.”
Từ trong cổ họng cô truyền ra giọng nói chói tai, giống như trong cuốn họng bị kẹt một con gà, khuôn mặt trắng bệch lập tức trở nên rạng rỡ: “Ôi chao, em đâu có đâu, anh khen quá lời rồi!”
Ở ngoài cửa, đôi mắt lạnh lẽo của Bùi Du Xuyên híp lại: “Anh đi du lịch ba ngày trên du thuyền sang trọng với Kiều Sở Sở, người khác đều trang điểm kỹ càng, ăn mặc tinh tế. Mà em ấy thì mặc quần họa tiết hoa rộng thùng thình với áo tay ngắn mặc bên ngoài kết hợp áo tay dài bên trong, tóc còn cắm cây bút chì trên đó. Lúc đi cùng với anh thì vô dục vô cầu, vừa tới trước mặt Lâm Thâm là chạy theo cái đẹp ngay.”
Vẻ mặt Bùi Phong Lộng thản nhiên như không: “Nhưng em cảm thấy em ấy không trang điểm càng đẹp hơn, đối với em ấy trang điểm chỉ như thêu hoa trên gấm thôi.”
Bùi Du Xuyên hung dữ liếc mắt: “Em thì biết cái gì, con người ta chỉ trang điểm xinh đẹp lồng lộn trước mặt người mà bản thân họ thích thôi. Trước đây mỗi lần em ấy gặp anh đều mặc chân váy ngắn, toàn thân ăn mặc xinh đẹp vô cùng, bây giờ em ấy chẳng coi anh ra gì luôn rồi!”
Bùi Từ nhếch miệng: “Anh ba, đó là chuyện tốt mà. Trước đây Kiều Sở Sở bám dính anh, anh không thích, còn nằm mơ thấy ác mộng. Bây giờ người ta không bám dính anh nữa, anh lại không vui à?”
Bùi Du Xuyên: “Làm gì có, anh…”
Anh ấy quay đầu lại, bắt gặp mặt mày sáu anh em dù bận nhưng vẫn thong dong.
Bùi Du Xuyên bực bội đến độ mặt mũi đỏ ửng, lắp ba lắp bắp: “Đương nhiên là anh không quan tâm rồi, có trang điểm hay không chẳng ảnh hưởng gì tới anh hết, anh cũng đâu phải người nhan khống!”
Bùi Từ cười vui vẻ: “Em thấy anh tiện thì có, Kiều Sở Sở không quan tâm tới anh, anh lo lắng, anh sợ em ấy chạy mất, anh đuổi theo mà không được, anh sợ rồi chứ gì!”
Mặt mũi Bùi Du Xuyên đỏ hệt như một quả cà chua, chỉ tay nói: “Vậy nếu em tiện thì cút ngay đi, đừng ở đây nghe góc tường nữa!”
Bộ mặt tươi cười của Bùi Từ cứng đờ, cây ngay không sợ chết đứng ưỡn ngực: “Thượng bất chính hạ tắc loạn, anh tiện như vậy, đương nhiên em cũng tiện, ai bảo anh là anh trai ruột của em làm gì?”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Bất Tiện đè thấp giọng: “Ồn chết được.”
Không biết từ khi nào anh ấy đã chen lên trước đám người, nhìn chằm chằm vào bóng hai người nọ trong ô cửa sổ, hạ giọng nói: “Em không nghe thấy bên trong nói cái gì nữa rồi, câm miệng đi!”
Hành lang yên tĩnh.
Bảy người tiếp tục dựng lỗ tai lắng nghe.
Lâu Nguyệt Tuyệt đơ người đứng ở đầu hành lang còn lại, nhìn về phía bảy anh em áp lỗ tai nghe lén.
“Quá kỳ hoa.” Cậu bé nhìn sang Lâu Thính Tứ ở bên cạnh: “Cha, đây chính là trưởng thành mà ai ai cũng nói đây sao?”
Lâu Thính Tứ ôm bó hoa trong ngực, không nhịn được nhếch khóe miệng lên: “Đây là sự trưởng thành của nhà họ Bùi bọn họ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận