Chương 208

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 208

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhát Gan
Vi Sinh Biệt Hạc: “Màu đen, tại sao tự dưng hỏi chuyện này?”
Dư Xán cầm điện thoại lên, mỉm cười gửi đi một đoạn tin nhắn, nói năng khó hiểu: “Không có gì, cuộc đời yên bình quá, con người chị thích xem drama và còn thích đổ dầu vào lửa nữa.”
Vi Sinh Biệt Hạc nhíu mày, nhìn Dư Xán không nói chuyện.
Anh ta đang nghi ngờ chị gái anh ta muốn đùa cợt anh ta.
Nhưng anh ta không có chứng cứ.
Kiều Sở Sở lại nhận được một tin nhắn Wechat Vi Sinh Dư Xán gửi đến: “Tới lúc đó nhớ mặc lễ phục dạ hội màu đen nhé!”

Một ngày sau, ngày diễn ra tiệc tối.
Kiều Sở Sở bước từ trên xe xuống, giẫm lên thảm đỏ, bị gió lạnh thổi đến mức lạnh run lên một cái, vội vàng kéo váy tiến vào trang viên.
Tiệc sinh nhật được tiến hành tại nhà Vi Sinh.
Có một phần người đến nơi này là người quen cô từng gặp gỡ, còn một phần khác toàn là người nước ngoài. Rõ ràng người có thể được mời tham dự tiệc sinh nhật của Vi Sinh Biệt Hạc đều là người không giàu có thì cũng quyền quý.
Cô hơi căng thẳng thở hắt một hơi.
Trước mắt nhà họ Bùi chỉ có một mình cô tới.
Lâm Thanh và Lâm Thâm không đến, Lâu Thính Tứ và Lâu Nguyệt Tuyệt cũng không tới.
Có vài người nào đó không biết tại sao cứ như đã hứa hẹn trước với nhau rồi vậy, khi vừa tới lúc ra cửa thì tự dưng có đối tác làm ăn rất quan trọng tới.
Vì vậy cả tập thể chỉ có thể đến trễ một tiếng đồng hồ.
Cô nghi ngờ mấy người đối tác làm ăn kia được phái tới để kéo dài thời gian.
Kiều Sở Sở kéo vạt váy dài bước lên bậc thềm, tiến vào trang viên.
Vi Sinh Dư Xán mỉm cười đứng trên cửa sổ sát đất, nhìn bóng dáng của Kiều Sở Sở.
Một người đến.
Tốt lắm.
Xem ra người cô ấy xin nhờ đã xử lý ổn thỏa cả rồi.
Vi Sinh Dư Xán phóng mắt nhìn về phía xa.
Hạ Tuyết Thuần hấp tấp cưỡi xe điện dừng ở cửa hông, luống cuống tay chân sửa sang lại váy áo của mình một chút. Cô ta tiến vào từ cửa hông cùng với Tề Tiểu Giai, miệng còn đang hét lên: “Xong rồi, thôi xong rồi! Sắp trễ rồi, sắp trễ tới nơi rồi!”
Vi Sinh Dư Xán nhíu mày, nụ cười dịu dàng đã biến thành điệu cười mỉa mai.
Biệt Hạc vê tràng hạt bước tới sau lưng cô ấy, giọng điệu lạnh lùng: “Đều đã tới hết rồi sao?”
Dư Xán hất cằm, ra hiệu anh ta nhìn sang: “Bạch nguyệt quang của em tới rồi kìa.”
Vi Sinh Biệt Hạc nhìn thấy Hạ Tuyết Thuần, gương mặt anh tuấn lạnh lùng như hóa đá trong nháy mắt: “Chính là người này?”
Anh ta cứ như bị sét đánh, giọng nói vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ: “Đây chính là cô gái em moi tim móc phổi để yêu sao?”
Dư Xán uể oải ngồi xuống sô pha: “Đừng có hỏi chị, đi tìm Kiều Sở Sở đi, cô ấy biết em yêu Hạ Tuyết Thuần thế nào đó.”
Vi Sinh Biệt Hạc quay đầu rời đi ngay.
Dư Xán nói với theo: “Khoan đã.”
Biệt Hạc nhíu mày nhìn lại.
Vi Sinh Dư Xán mặc váy dài xẻ tà cao màu xanh lục đậm, đang vắt chéo chân trên sô pha, nói đều đều: “Cô ấy nhát gan, em nhẹ nhàng chút.”
Vi Sinh Biệt Hạc hừ một tiếng, mắt phượng hiện lên vẻ giễu cợt: “Em cũng không biết dịu dàng là gì đâu.”
Anh ta bước nhanh ra khỏi căn phòng, tiến về tầng sảnh yến tiệc.
Hạ Tuyết Thuần và Tề Tiểu Giai luống cuống tay chân thay sang quần áo của nhân viên phục vụ, vừa muốn tiến vào sảnh tiệc tối, vô ý ngẩng đầu thì đúng lúc trông thấy Vi Sinh Biệt Hạc, nhao nhao dừng bước.
Vi Sinh Biệt Hạc kiêu ngạo đứng trên bậc thang, trên người mặt một bộ âu phục cắt may vừa vặn, mái tóc đuôi sói xõa tung tự nhiên vắt trên bả vai.
Anh ta có một đôi chân mày sắc bén như lưỡi kiếm, cũng có đôi mắt quyến rũ như hồ ly, dưới khóe miệng bên trái còn có một nốt ruồi duyên nhạt màu.
Là kiểu mỹ cảm phức tạp khó tả kết hợp từ xinh đẹp mỹ miều trộn lẫn với lạnh lẽo tang thương.
Hạ Tuyết Thuần và Tề Tiểu Giai nhìn đến ngây người.
Vi Sinh Biệt Hạc miễn cưỡng liếc nhìn hai cô ta một lát, rồi ánh nhìn dừng lại trên người Hạ Tuyết Thuần.
Hạ Tuyết Thuần sững người, bắt đầu căng thẳng.
Vi Sinh Biệt Hạc thản nhiên mở miệng: “Hạ Tuyết Thuần, phải không?”
Hạ Tuyết Thuần: “!”
Anh chàng lạnh lùng này lại có chất giọng siêu trầm!
Cô ta gật đầu: “Vâng, thưa anh. Tôi tên Hạ Tuyết Thuần.”
Trong lỗ mũi Vi Sinh Biệt Hạc phát ra một tiếng khịt mũi lạnh lùng, không nhiều lời thêm nữa, bước chân tiến vào sảnh yến tiệc.
Hạ Tuyết Thuần ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận