Chương 211

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 211

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sao Anh Lại Ở Đây
Vi Sinh Biệt Hạc bốp chát, mặt nhăn nhó: “Sẽ không thích.”
Anh ta xoay người rời đi, cảm thấy bản thân bước đi chậm rãi từng bước từng bước một giống như đang bước trên đám mây.
Kiều Sở Sở: “…”
[Đại lão Biệt Hạc này sao trông hình như hơi cà nhắc nhỉ, giống như chân không được ổn lắm, chắc không phải một người thọt đâu nhỉ?]
Vi Sinh Biệt Hạc đột nhiên bước đi vững vàng lại!
Kiều Sở Sở: “?”
[Xem ra không phải bị thọt, chỉ đơn giản là chân bị tê.]
Vi Sinh Biệt Hạc quay trở lại lầu hai, dựa sát cánh cửa, tay điên cuồng lần tràng hạt.
Tràng hạt của anh ta sắp bị ma sát ra tia lửa luôn rồi!
Vi Sinh Hoài Lăng mặc âu phục đi từ phòng trong ra, mái tóc bạc được vuốt ngược thành thục, vừa trông thấy anh ta thì lấy làm kỳ lạ: “Sao anh lại ở đây?”
Biệt Hạc hoàn hồn, đứng thẳng người, hơi luống cuống: “Ở đây là nhà của anh, tại sao anh không thể ở đây?”
Hoài Lăng hoài nghi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn tay vê tràng hạt của anh ta: “Anh giết người rồi à?”
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Hoài Lăng ra hiệu: “Nếu không tại sao anh lại vê tràng hạt thế kia, giống như muốn siêu độ cho ai vậy.”
Biệt Hạc nghẹn họng, vội giấu tràng hạt đi.
Hoài Lăng cảm thấy kỳ lạ, nhưng không tò mò cuộc sống riêng tư của anh ta, đi lướt qua bên bả vai của anh ta.
Vi Sinh Biệt Hạc cản cậu lại: “Gì đó?”
Vi Sinh Hoài Lăng trưng bộ mặt nghiêm túc, đáp: “Em đi gặp Kiều Sở Sở, không phải cô ấy tới rồi sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc vội ra dấu: “Cô ấy không có mặt.”
Hoài Lăng: “?”
Vi Sinh Biệt Hạc dứt khoát đóng cửa lại: “Đợi cô ấy đến anh sẽ nói em biết.”
Nói xong thì anh ta ra khỏi cửa, lấy chìa khóa dự phòng, khóa cửa lại.
Vi Sinh Hoài Lăng trông thấy ổ khóa chuyển động: “…”
Vi Sinh Văn Trạm vừa cầm đồng hồ vừa đi tới, vỗ bả vai em trai: “Sao thế?”
Vi Sinh Hoài Lăng hoang mang xoay người, tay ra hiệu thủ ngữ: “Anh tư khóa cửa rồi.”
Vi Sinh Văn Trạm: “Tại sao khóa cửa?”
Vi Sinh Lẫm và Vi Sinh Dư Xán từ phòng trong đi ra, thấy vậy thì sa sầm mặt.
Vi Sinh Lẫm xấu tính, bực bội nổi giận nói: “Động kinh quái gì, ngày sinh nhật nó nhốt hết anh trai chị gái lẫn em trai trên lầu là ý gì?”
Vi Sinh Văn Trạm lấy điện thoại ra: “Anh gọi người tới mở cửa.”
Vi Sinh Hoài Lăng chặn điện thoại Văn Trạm lại: “Đừng!”
Vi Sinh Văn Trạm không hiểu.
Hoài Lăng lộ vẻ mặt chân thành: “Em nghi ngờ anh ấy giết người rồi, nếu không sao anh ấy lại căng thẳng như thế chứ?”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Vi Sinh Dư Xán đảo mắt, nghĩ tới gì đó, rồi cười khẽ.
Ba anh em lấy làm lạ nhìn về phía cô ấy: “Em/chị cười cái gì?”
Cô ấy bật cười ha ha, ánh mắt ý vị sâu xa nhìn về phía Hoài Lăng: “Chúng ta chiều theo em năm đi, Biệt Hạc đón sinh nhật, hôm nay Biệt Hạc to nhất.”
Vi Sinh Hoài Lăng gật đầu: “Đúng!”
Dư Xán cười mi mắt cong cong: “Em năm thật là chu đáo.”
Hoài Lăng cười ngọt ngào: “Em còn rất tôn trọng nhu cầu của người nhà.”
Dư Xán cười càng sâu xa hơn, tự lẩm bẩm: “Đúng thế, chỉ cần em đừng hối hận là được rồi.”
Vi Sinh Biệt Hạc đứng trong nhà vệ sinh, xem đi xem lại mảnh giấy, ánh mắt dừng lại ở nửa đoạn phía sau.
[… Muốn hôn mãnh liệt trong nhà vệ sinh với anh, muốn nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của anh đỏ lên vì động tình, muốn nghe anh thở hổn hển gọi tên em, muốn anh yêu em yêu đến mức chết đi sống lại!]
Anh ta dần đỏ mặt tới tận mang tai, bình tĩnh cất mảnh giấy đi ra ngoài.
Đúng lúc Kiều Sở Sở đi vào cửa nhà vệ sinh nữ và đụng phải anh ta.
Vi Sinh Biệt Hạc: “…”
Kiều Sở Sở gật đầu với anh ta một cái.
Trên mặt Vi Sinh Biệt Hạc không lộ biểu cảm gì, lại nhớ tới mảnh giấy kia.
[… Muốn hôn mãnh liệt trong nhà vệ sinh với anh!]
[Hôn mãnh liệt!]
[Hôn!]
[Hôn!]
Nhịp thở anh ta khựng lại, tay vò mảnh giấy thành một cục giấy, nhỏ giọng chất vấn: “Cô đến làm gì?”
Lời này để hỏi Kiều Sở Sở.
Cô ngẩng đầu, mắt nhìn bảng đính.
[Đây là nhà vệ sinh nữ của phòng tiệc, không phải thư phòng của Vi Sinh Biệt Hạc đấy chứ?]
Cô xấu hổ đáp: “Tôi tới đi vệ sinh.”
[Đây là câu hỏi không hợp thói thường gì thế này? Đương nhiên là tôi đến đi vệ sinh rồi, tôi cũng đâu thể nào tới ăn cơm.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận