Chương 213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Bỏ Mặc
Nhưng anh ta không rảnh quan tâm chuyện này, còn muốn đuổi theo Kiều Sở Sở.
Nhưng anh ta vừa xoay người thì bắt gặp Kiều Sở Sở cũng đi về hướng bên này của anh ta.
Kiều Sở Sở khóc không ra nước mắt.
[Thật đáng ghét, ban đầu mình cứ nghĩ tránh né cái tên bệnh kiều, nhưng sao cốt truyện thuộc về Vi Sinh Biệt Hạc lại bắt đầu nữa thế kia?]
[Mình mặc kệ cũng không được, nếu gia tộc Vi Sinh có một người bị chìm đắm, chị Dư Xán sẽ dễ gặp nguy hiểm.]
[Bảo vệ mình là thế bắt buộc! Dù là một tên bệnh kiều thì mình cũng phải xông lên!]
[Suy cho cùng đây là một khởi đầu vô cùng quan trọng, bởi vì Hạ Tuyết Thuần đàn một khúc dương cầm tại tiệc sinh nhật của Vi Sinh Biệt Hạc, từ đó Vi Sinh Biệt Hạc nảy sinh hảo cảm với Hạ Tuyết Thuần, dần hiểu rõ về cô ta, sau đó yêu cô ta với trái tim như làm từ kim cương.]
[Khúc dương cầm này không thể để Vi Sinh Biệt Hạc nghe được, chỉ cần đừng để anh ta phải lòng Hạ Tuyết Thuần thì vận mệnh của anh ta sẽ xoay chuyển hơn phân nửa!]
Cô căng da đầu tiến đến trước Vi Sinh Biệt Hạc: “Anh Biệt Hạc.”
Vẻ tức giận trên mặt mũi Vi Sinh Biệt Hạc âm thầm tan đi, hứng thú nhướng mày: “Hửm?”
Kiều Sở Sở cảm thấy hơi ngượng, lúng túng tự vân vê tay mình: “Tôi có thể… Mượn dùng nhà vệ sinh dành cho nhân viên quét dọn của nhà anh không? Tôi không biết đường đi.”
Hai mắt Vi Sinh Biệt Hạc tỏa sáng, giọng điệu nghiền ngẫm cân nhắc khó che giấu: “Được.”
Anh ta nghiêng người: “Mời.”
Kiều Sở Sở căng da đầu tiến về phía trước, não như co rút, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chắc sẽ không giết mình đâu nhỉ?”
Vi Sinh Biệt Hạc giật mình, cúi người áp sát cô: “Sao cô biết tôi muốn giết cô?”
Kiều Sở Sở: “?”
Chân mày anh ta thả lỏng, khóe miệng hơi cong lên: “Làm sao đây, tôi muốn giết cô, cô vẫn đi chứ?”
Kiều Sở Sở: “?”
[Má nó, tên điên này quả nhiên là một kẻ biến thái, mình còn chả biết liệu tin hay không tin câu trả lời của anh ta nữa!]
Cô do dự liếc nhìn Hạ Tuyết Thuần, cắn răng một cái, giậm chân, nhắm mắt nói: “Đi!”
[Mình không vào địa ngục thì ai vào!]
Biệt Hạc sững sờ, cười ha hả: “Ha ha ha!”
Nụ cười bất ngờ vang lên này khiến đám đông nhao nhao lấy làm khó hiểu nhìn về phía hai người họ.
Chỉ thấy Vi Sinh Biệt Hạc từ trước đến nay luôn thờ ơ lạnh nhạt nay cười đến mức hơi gập người, anh ta không thấy ánh mắt khiếp sợ của đám đông, nắm lấy tay Kiều Sở Sở: “Vậy chúng ta đi thôi, cô Kiều.”
Quần chúng: “…”
Bọn họ ngây người nhìn bóng lưng hai người, quay sang nhìn nhau.
Sao Vi Sinh Biệt Hạc lại cười?
Không phải anh ta lười nở nụ cười sao?
Sao anh ta còn nắm tay con gái nữa?
Không phải anh ta là phật tử lánh đời sao?
Tề Tiểu Giai say mê lắng nghe khúc dương cầm Hạ Tuyết Thuần đàn, vừa ngẩng đầu thì phát hiện Vi Sinh Biệt Hạc không còn ở đây.
Cô ta lập tức thay đổi sắc mặt: “Người đâu rồi?”
Hạ Tuyết Thuần hoàn thành một bài dương cầm xong, mỉm cười ngẩng đầu chờ đợi tiếng vỗ tay.
Nhưng cả lớn sảnh lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người cầm ly rượu champagne tán gẫu, thậm chí không thèm nhìn tới cô ta chút nào.
Chỉ có một hai người rảnh rỗi không có chuyện gì làm đánh giá cô từ trên xuống dưới, nhỏ giọng bàn tán: “Đàn bát nháo cái gì thế, rất nhiều chỗ tiết tấu bị lạc, đến cả đoạn lên cao trào cũng không đàn ra được, tại sao gia tộc Vi Sinh lại để nhân viên phục vụ đàn piano vậy?”
“Tôi thấy chính là người đánh đàn đột nhiên bị tiêu chảy, tạm thời tìm người thay thế. Lớn tới tầm này rồi, lần đầu tiên nghe một bài piano khó nghe tới vậy, mau đi chỗ khác rửa tai thôi.”
Hạ Tuyết Thuần bị đánh giá từ đầu đến chân, cảm giác da mặt nóng lên, xấu hổ đi tới bên cạnh Tề Tiểu Giai ở phía sau đàn dương cầm.
Tề Tiểu Giai bĩu môi, thở phì phò như con cá nóc: “Đám người này sao có thể ăn nói như vậy chứ? Cậu rõ ràng đàn hay thế mà, vừa nãy thậm chí Vi Sinh Biệt Hạc còn dừng lại nghe cậu đàn nữa kìa, tớ dám khẳng định nhìn thấy được tình cảm trong ánh mắt của Vi Sinh Biệt Hạc!”
Hạ Tuyết Thuần hạ tầm mắt, rầu rĩ nói: “Tớ nhìn thấy Vi Sinh Biệt Hạc bị Kiều Sở Sở gọi rời đi rồi.”
Tề Tiểu Giai càng tức giận hơn: “Mẹ nó, con nhỏ Kiều Sở Sở này sao lại bỉ ổi thế, sao cứ luôn cản trước mặt chúng ta, ngáng chân chúng ta hoài vậy?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận