Chương 216

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 216

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đáng Yêu
Cô hít sâu một hơi, tỉnh táo suy ngẫm từng bước: [Bất kể thế nào, vận mệnh của nhân vật phụ và mình như cùng chung một nhịp thở, rút dây động rừng, nói không chừng thiếu đi một nhân vật phụ, phe của nữ chính sẽ càng lớn mạnh, mình cũng tèo luôn.]
[Mình tuyệt đối không thể từ bỏ vận mệnh phú nhị lớn này của mình được!]
Vi Sinh Biệt Hạc nhếch khóe miệng, bỗng dưng bật cười: “À.”
Hai mắt Hạ Tuyết Thuần tỏa sáng: “Anh cười gì vậy?”
“Không có gì.” Vi Sinh Biệt Hạc nhẹ nhàng sờ soạng cô chó nhỏ của mình: “Chỉ là cảm thấy nó (cô ấy) thật đáng yêu.”
Hạ Tuyết Thuần sững người, cười lên: “Đúng đó, chó nhỏ của các anh rất đáng yêu, nó là chó cái sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc không đánh mắt sang nơi khác, chỉ nhìn chằm chằm vào cô chó: “Ừm, một cô chó nói nhiều.”
Cuối cùng Kiều Sở Sở cũng bình tĩnh lại.
[Nhưng mình phải giải quyết thế nào đây?]
[Vi Sinh Biệt Hạc đã có hảo cảm với Hạ Tuyết Thuần, chẳng lẽ mình phải đi dụ dỗ à?]
[Không được, mình mà dụ dỗ nhất định là không dụ dỗ được, nhớ hôm đó mình mặc váy ngủ ngắn hai dây dụ dỗ bảy người anh trai, cả bảy ông anh trai đều không có động tĩnh gì, mình đâu có tí gợi cảm nào đâu.]
[Mình đi nói với chị Dư Xán?]
[Cũng không được, cái tên gia hỏa Vi Sinh Biệt Hạc này chắc là kiểu người rất bướng bỉnh, nhận định cái gì rồi thì chính là cái đó, càng ngăn cản thì anh ta càng muốn làm được.]
Kiều Sở Sở tựa sát vào trên lan can, đã không còn tí năng lượng nào: [Haiz, ông trời ơi mau cho con chút chỉ dẫn đi, con phải làm sao mới có thể ngăn cản vai phụ tìm đường chết này đây!]
Lan can cầu thang đột nhiên “Rắc!” một tiếng!
Kiều Sở Sở: “Tiếng gì vậy?”
Lan can dưới tay cô đột nhiên gãy đoạn!
Cơ thể Kiều Sở Sở nhào ngã xuống bên dưới: “A!”
[Móa! Mình quên mất thế giới đang loại trừ mình!]
Kiều Sở Sở trông thấy một ống sắt nhọn hoắt chĩa vào cô, đứng đó vững chắc!
Cơ thể cô ngã xuống…
[Mình lại sắp chết rồi!]
Kiều Sở Sở nhắm tịt mắt, bỗng dưng vòng eo truyền đến cảm giác có trọng lực, toàn bộ cơ thể cô đều bị xoay chuyển một vòng, đã được cánh tay có lực bao trọn trong lồng ngực của ai đó!
Cô kinh hoảng đổ mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, ngẩng đầu chạm mắt với đôi đồng tử màu nhạt của Vi Sinh Biệt Hạc.
Cánh tay anh ta ôm chặt lấy eo của cô, đỡ cô áp vào góc tường, hít thở dồn dập nhìn cô.
Vi Sinh Biệt Hạc không biết xuất hiện từ khi nào, lập tức cứu được cô.
Kiều Sở Sở sợ đến mức thở mạnh, biết ơn túm lấy cánh tay của anh ta: “Cảm, cảm ơn anh!”
Vi Sinh Biệt Hạc rõ ràng đã bình tâm trở lại, thở hắt ra một hơi dài, chế giễu: “Đừng hiểu nhầm cô Kiều, sau khi tôi cứu được cô là dự định sẽ giết cô đấy.”
Kiều Sở Sở: “?”
Vi Sinh Biệt Hạc cúi người, áp sát tới bên tai cô, nói xỏ xiên: “Trước khi tôi giết cô, tôi sẽ không để cô chết trong tay người khác.”
Kiều Sở Sở câm nín, không nhịn được lộ ra biểu cảm ghét bỏ: “Anh bị khùng hả?”
Vi Sinh Biệt Hạc nghiêng đầu bật cười, không thừa nhận.
Hạ Tuyết Thuần ôm chó chạy tới: “Xảy ra chuyện gì thế? Anh Biệt Hạc, anh không sao chứ!”
Bỗng dưng, chân cô ta bỗng dưng hẫng một cái, Yorkshire văng ra khỏi vòng tay của cô ta: “Á!”
Cô chó nhỏ phát ra tiếng thét!
Biệt Hạc hoảng hốt: “Lục Lục!”
Kiều Sở Sở quả quyết đẩy Vi Sinh Biệt Hạc ra, nhảy dựng lên ôm lấy cô chó!
Khi cô đáp đất gần ổn, chân chợt lảo đảo một chút, rồi đứng không vững!
Kiều Sở Sở quyết định nhanh chóng, chân xoạc ra, trực tiếp vừa ôm chó vừa dang rộng chân!
Vi Sinh Biệt Hạc: “…”
Hạ Tuyết Thuần: “…”
Kiều Sở Sở dạng thẳng chân trên bậc thang hoàn hồn, nhìn cô chó nhỏ đang hoảng hốt, giơ nó lên quá đỉnh đầu: “Vi Sinh Biệt Hạc, anh xem, tôi cứu được nó rồi!”
Cô vui vẻ đến mức mi mắt cong thành hình vầng trăng, giơ chó lên giống như đang nâng cúp thưởng: “Anh đã cứu tôi, tôi lại cứu được chó của anh, hai chúng ta thanh toán xong xuôi, anh đừng có nói năng kiểu biến thái kia hù dọa tôi nữa!”
Vi Sinh Biệt Hạc đứng trên bậc thang cao hơn một bậc, sửng sốt nhìn Kiều Sở Sở dạng thẳng chân đỡ chó.
Trong lòng Kiều Sở Sở đầy hứng thú, nhẹ nhàng đung đưa cô chó nhỏ: “Tuyệt quá!”
Vi Sinh Biệt Hạc hơi giật mình sững người.
Váy của Kiều Sở Sở bởi vì dạng thẳng chân hết sức nên bị rách đi một chút, tóc cũng rối loạn.
Nhưng với khuôn mặt tươi tắn đầy sức sống kia, đôi mắt tỏa sáng cười với anh ta.
Rất ngọt ngào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận