Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chúc Mừng Cô, Cô Thắng Rồi
Khóe miệng của anh ta vô thức cong lên, đi tới trước mặt cô, đến đón lấy Lục Lục đang phát run: “Cô đã cứu Lục Lục của tôi, còn khó hơn so với tôi cứu cô, nên cô lợi hại hơn tôi.”
Vi Sinh Biệt Hạc cúi người nhích lại gần cô, giọng điệu ấm áp dịu dàng như đang dỗ trẻ con: “Chúc mừng cô, cô thắng rồi.”
Kiều Sở Sở đắc ý: “Vậy anh còn cố tình hù dọa tôi sao?”
“Không đâu.” Vi Sinh Biệt Hạc lắc đầu, giơ tay đầy tôn kính, cao giọng nói: “You are the boss.”
Kiều Sở Sở đắc ý: “À há, tôi biết ngay mình không cần ra tay vẫn có thể khiến anh phải kinh sợ mà!”
Cô vội vàng rụt đôi chân đang dang rộng của mình về, đột nhiên gót giày lọc cọc một tiếng!
[Mẹ kiếp? Hình như gót giày của mình bị bong ra mất rồi.]
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Kiều Sở Sở cứng đờ đứng thẳng người dậy, cố gắng dồn lực lên gót giày, nhưng mắt cá chân lại bị vẹo một phát, suýt nữa là bị trẹo chân, nhanh chóng đứng thẳng trở lại.
[Quả nhiên bị rớt rồi!]
[Chết tiệt, tốt xấu cũng là đôi giày tốn mất hơn một vạn tệ của mình, vừa đi ngày đầu tiên đã bị hỏng rồi, biết trước thì mình đã đi đồ fake.]
Vi Sinh Biệt Hạc nhìn xuống góc váy của cô.
Giày bị che kín mít, hoàn toàn không nhìn ra được sự khác thường.
Kiều Sở Sở sợ mình sẽ bị xấu mặt, lựa chọn chuồn trước: “Tôi đi xuống trước.”
[Phải mau đi bảo tài xế mang một đôi giày khác tới cho mình mới được, trẹo chân thì sẽ xấu hổ lắm.]
“Từ từ.” Anh ta quỳ xuống, dùng bàn tay đeo tràng hạt nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân của Kiều Sở Sở: “Gót giày của cô hỏng rồi.”
Tay anh ta nhẹ nhàng nâng giày của cô lên, chạm vào phần gót mỏng như chiếc đũa.
Gót giày đung đưa qua lại, gần như sắp rơi ra ngoài.
Anh ta nhíu mày: “Như vậy quá nguy hiểm.”
Kiều Sở Sở hoảng loạn thu chân: “Không sao đâu, tôi nhảy lò cò một chân là được, tôi nhảy giỏi lắm.”
Vi Sinh Biệt Hạc ngẩn ra, ngửa đầu nhìn cô, cười như không cười: “Vậy lỡ như một bên khác cũng bị hỏng thì sao?”
Hai mắt Kiều Sở Sở sáng ngời: “Ờm! Vậy sẽ thành giày đế bằng!”
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Cô ngồi khoanh chân, cởi giày ra, bắt đầu bẻ gót chiếc giày còn lại: “Ha!”
“Gừ!”
“Ôi chao!”
Kiều Sở Sở dùng hết sức mình, nhưng gót giày vẫn vững như thái sơn.
Cô tức giận, chống eo nhìn về phía Vi Sinh Biệt Hạc: “Nhà anh có búa không? Cho tôi mượn đập một chút.”
Vi Sinh Biệt Hạc trợn tròn hai mắt nhìn cô, như đang nhìn một đứa ngốc.
Đột nhiên, anh ta phụt một tiếng, bật cười.
Kiều Sở Sở: “? Anh cười cái gì?”
Vi Sinh Biệt Hạc cười đến không thẳng lưng được: “Sao cô, sao lần nào cô cũng tấu hài như vậy?”
Kiều Sở Sở đang ngồi khoanh chân trên cầu thang, vẻ mặt không thể hiểu được.
Quản gia tới hỏi xin ý kiến, khiếp sợ đến mức bàn tay tạo thành thế hoa lan*: “Ôi chao ôi chao, sao lan can này lại bị rớt vậy?”
(*) các ngón tay xếp thành hình như bông hoa lan
Ông ta ngửa đầu nhìn về phía Vi Sinh Biệt Hạc: “Cậu tư, cậu không sao chứ?”
Vi Sinh Biệt Hạc cười đến đỏ cả mặt, liên tục xua tay: “Không sao, không sao.”
Anh ta đứng lên, luồn tay qua cánh tay của Kiều Sở Sở, một tay bế ngang cô lên!
Quản gia: “!”
Hạ Tuyết Thuần: “!”
Kiều Sở Sở: “!”
Vi Sinh Biệt Hạc cười với Kiều Sở Sở: “Không cần tới búa đâu, tôi sẽ mua một đôi mới cho cô.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc ôm giày: “Tự tôi cũng có thể mua được, anh thả tôi xuống đi.”
“Không.” Vi Sinh Biệt Hạc nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói tràn ngập vẻ ngang ngược không cho phép chối từ: “Giày của cô bị gãy là vì cứu Lục Lục nhà tôi, tôi nhất định phải bồi thường cho cô.”
Dứt lời, anh ta xoay người bế Kiều Sở Sở lên lầu: “Đi với cha nào, Lục Lục.”
Bé cún Yorkshire di chuyển bốn chân ngắn nhỏ, bám theo sau anh ta.
Hạ Tuyết Thuần vẫn đứng ở đầu cầu thang, có chút hoang mang lo sợ: “Anh Biệt Hạc…”
Vi Sinh Biệt Hạc dừng chân, mặt không biểu cảm nhìn về phía cô ta: “Cảm ơn.”
Hạ Tuyết Thuần nhíu mày: “? Gì cơ?”
Vi Sinh Biệt Hạc liếc nhìn Kiều Sở Sở trong lòng mình, giọng điệu đầy ẩn ý: “Cô đã giúp tôi một việc lớn, cho nên tôi sẽ không truy cứu việc cô đã trộm chó của tôi.”
Hạ Tuyết Thuần: “!”
Kiều Sở Sở: “? Cô ta trộm chó của anh à?”
Vi Sinh Biệt Hạc cười đầy mê hoặc, mang theo Kiều Sở Sở trở về phòng.
Hạ Tuyết Thuần sững sờ đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh ta.
Quản gia vô cùng lo lắng đi đến trước mặt cô ta: “Ai cho cô đi lên, nhân viên phục vụ tạm thời không được lên lầu hai, mau trở về sảnh tiệc rượu đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận