Chương 222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Có Em Đây
[Mình đạp cậu ấy ra được không?]
Vi Sinh Hoài Lăng chậm rãi ngồi thẳng người lên, quỳ gối trên giường, nâng mắt cá chân của cô lên.
Kiều Sở Sở sợ tới mức rụt lại.
Hoài Lăng nắm chặt, giương mắt cảnh cáo cô.
Kiều Sở Sở: “…”
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Chỉ có tiếng thở dốc của cô càng lúc càng lớn.
Cô mơ hồ cảm thấy có chút may mắn.
May mắn là Hoài Lăng không nghe thấy tiếng thở căng thẳng của cô.
Ngón tay thô ráp của cậu lướt qua da thịt trên mắt cá chân cô, giương mắt nhìn cô.
Kiều Sở Sở nằm ở trên giường, suy nghĩ trong đầu đã hoàn toàn rời rạc, mái tóc dài màu nâu đỏ xõa tung, nghiêng mặt không nhìn cậu, tay nắm chặt lấy ga giường trắng tinh, hơi thở hỗn loạn.
Đôi mắt Hoài Lăng ảm đạm, bỗng nhiên kéo cô xuống!
Thân thể Kiều Sở Sở trượt xuống, kẹt trên đầu gối cậu!
Mặt cô tái mét, thuận tay kéo chăn đắp lên người mình, vẻ mặt sợ hãi!
Hoài Lăng thấy thế, khuôn mặt u ám dần dần chuyển sang tươi tỉnh hơn, khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười đáng yêu rất tiêu chuẩn của cậu.
“Đừng sợ.” Cậu khoa tay múa chân: “Có em đây.”
Kiều Sở Sở tái mặt.
[Có cậu ở đây tôi mới sợ đó anh hai à!]
[Hơn nữa tại sao cậu lại cười?]
[Sao cậu lại cười?]
[Tại sao lại ném tôi lên giường, làm nhiều động tác mập mờ như vậy, tôi còn tưởng rằng cậu muốn tôi kia chứ!]
Kiều Sở Sở càng nghĩ càng sợ, ôm chăn run lẩy bẩy.
[Mình có phải là người bình thường duy nhất trong đám nhân vật phản diện này không thế? Mình thật mờ mịt, thật bàng hoàng, thật hoảng hốt.]
Hoài Lăng nhếch môi cười, vỗ chân cô ý bảo cô nhìn mình: “Vừa nãy chị cùng với anh tư của em làm gì thế?”
Kiều Sở Sở sợ hãi nhìn cậu.
Cậu nhìn cô chằm chằm với ánh mắt u ám: “Nói thật, đừng nói dối.”
Kiều Sở Sở không chút do dự dùng ngôn ngữ ký hiệu kể lại mọi chuyện đã xảy ra.
Cuối cùng cô tổng kết lại: “Là như vậy đấy, bởi vì giày của tôi bị hỏng, nên anh Biệt Hạc đã đưa tôi đến phòng, nói là mua cho tôi một đôi giày mới, sau đó thì cậu tới.”
Trong lòng cô không quên châm chọc: [Còn tới một cách dọa người như vậy nữa.]
Hoài Lăng trầm mặt xuống, đi xuống giường.
Kiều Sở Sở cũng vội vàng xuống giường, cấp tốc chạy đến cửa khoa tay múa chân: “Một đôi giày mà thôi, mọi người không cần tốn kém, để tôi tự đi mua!”
Cô mở cửa.

Mở không được?!
Cô quét mắt qua khóa mật mã bên cạnh cửa, cằm suýt nữa rớt xuống.
[Căn phòng này còn khóa mật mã nữa sao?!]
[Gia tộc Vi Sinh này thiết bị nào cũng cần bảo mật sao, kính đập không vỡ, ngay cả cửa phòng cũng dùng khóa mật mã khóa lại, như vậy mình ra ngoài kiểu gì đây?]
Cô cười gượng xoay người lại, lúng túng khoa tay múa chân với Hoài Lăng: “Cánh cửa này thật cao cấp, mật mã là bao nhiêu thế?”
Vi Sinh Hoài Lăng đứng ở bên giường, u ám nhìn cô không nói lời nào.
Kiều Sở Sở dựa vào cửa, lúc này mới chú ý tới cách trang trí phòng của Hoài Lăng.
Căn phòng của cậu rất đơn giản, chỉ có màu xám trắng đơn điệu, chính là phong cách tối giản hiện lớn,
Phòng rất lớn, nhà vệ sinh riêng trong phòng, có phòng thay quần áo, thư phòng đầy đủ mọi thứ.
Phỏng chừng có thể lớn đến hơn một trăm năm mươi mét vuông.
Thiết kế không có đèn chính, phòng ít trang trí, tất cả bàn ghế đều là màu đen.
(Thiết kế không có đèn chính là loại bỏ đèn chùm lớn duy nhất trong hệ thống chiếu sáng (đèn chính truyền thống) và thay thế nó bằng các dải đèn, đèn Downlight, đèn định vị, đèn sàn và các loại đèn khác…)
Quần áo của Vi Sinh Hoài Lăng cũng toàn màu đen.
Không khí trầm lắng yên tĩnh, giống như đang đặt mình trong bầu không khí của âm tào địa phủ phiên bản hiện lớn.
Kiều Sở Sở quay đầu đi, lòng như tro tàn: [Ai hiểu được chứ, đám người xung quanh mình đều có tám trăm chiêu, đẳng cấp của mình quá thấp, không biến hóa theo kịp, đầu óc không theo kịp, ánh mắt không theo kịp, suy nghĩ cũng không theo kịp, thứ duy nhất mà mình có thể theo kịp, chính cảm giác không ổn đến từ giác quan thứ sáu.]
[Thật muốn chọn một bài hát.]
[Chọn bài “Mượn trời xanh thêm năm trăm năm.]
Vi Sinh Hoài Lăng giật giật khóe miệng, không để ý tới Kiều Sở Sở, đi vào phòng thay đồ.
Kiều Sở Sở: “?”
[Cậu đi đâu vậy?]

Bình luận (0)

Để lại bình luận