Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vậy Anh Dứt Khoát Kết Hôn Luôn Cho Rồi
Bùi Phong Lộng không nghe nổi nữa, trở tay đập cái ly xuống đất.
“Kiều Sở Sở, em cứ phải làm loạn vào giao thừa hôm nay đúng không?”
Anh ấy gào thét: “Vậy anh dứt khoát kết hôn luôn cho rồi!”
Kiều Sở Sở trở tay giơ cái ly lên đập vào đầu anh ấy: “Anh dám kết hôn em sẽ treo cổ ở hiện trường hôn lễ của anh!”
Bùi Phong Lộng bị đập tới chảy máu đầu, máu từ trên mặt chảy xuống, nhếch môi không nói lời nào.
Bùi Du Xuyên thấy thế vô cùng khiếp sợ, quát Kiều Sở Sở: “Em điên rồi đúng không? Em lại bắt đầu làm loạn đúng không? Cả anh trai cũng dám đánh hả?”
Kiều Sở Sở lấy một địch bảy, khí thế không hề thua kém: “Em không làm loạn, em rất bình tĩnh, em đang nói với các anh đó!
Rốt cuộc các anh có phải là đàn ông hay không?”
Cô tức giận tới mức nước mắt lã chã, rõ ràng biểu cảm là đau đớn, nhưng giọng điệu lại rất ngang ngược: “Em đã như vậy rồi, các anh không có một chút động lòng nào sao? Không động lòng thì thôi, chẳng lẽ không động tình một chút nào sao? Không có một chút dục vọng nào với em sao?”
Bùi Bất Tiện tối tăm phiền muộn mà cuộn mình trên sofa, ôm gối, nhìn Sở Sở.
Mắt anh ấy đỏ ngầu, chôn nửa gương mặt phía sau gối, im lặng nãy giờ.
Bùi Mộc nhìn xung quanh, mệt mỏi vô cùng: “Kiều Sở Sở, nếu em còn làm như vậy, sau này chúng ta đừng ăn Tết với nhau nữa.”
Kiều Sở Sở nhìn về phía anh ấy.
Anh ấy không dám nhìn vào mắt cô chỉ nhìn dưới đất, có mệt mỏi không nói nên lời: “Anh không muốn cuối năm nào cũng cãi nhau với em, quá mệt mỏi.”
Bùi Từ đứng bên cạnh anh ấy, nhìn Kiều Sở Sở, không nói gì.
Kiều Sở Sở chợt phát ra một tiếng cười lạnh: “Các anh cho rằng em thích ăn Tết với đám người hèn nhát các anh sao?”
Kiều Sở Sở nhảy lên bàn, tháo ảnh gia đình tám người treo trên tường xuống, hung hăng đập nó xuống đất.
Tiếng thủy tinh vỡ khiến tất cả bọn run lên.
Kiều Sở Sở từ trên bàn nhảy xuống, lấy bật lửa ra, đốt bản thân trên bức ảnh.
Khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của cô trên tấm ảnh dần dần nứt ra, từ từ bị đốt thành một cái lỗ lớn.
Lúc ngọn lửa sắp đốt tới người người khác, Kiều Sở Sở giẫm tắt lửa, lạnh nhạt nhìn bọn họ: “Em không phải người nhà họ Bùi.”
Cô đi ngang qua trước mặt bọn họ: “Chúc mừng các anh, các anh thắng rồi.”
Bọn họ nhìn bức ảnh gia đình bị thiếu một mảng kia, sắc mặt đều trắng bệch, không nói gì.
Trong không khí là tiếng nghẹn ngào liên tiếp.
Đột nhiên Bùi Mộc cảm thấy hối hận, cảm giác hối hận dày đặc trèo lên sau lưng anh ấy, giống như quỷ nhỏ không thấy hình thể, đè anh ấy tới không thở nổi.
Lại vài năm trôi qua, chờ đến ngày Kiều Sở Sở trưởng thành, đột nhiên có người nói với bọn họ…
“Cậu biết không? Em gái cậu đón sinh nhật, hấp tấp tới KTV tìm bảy anh đẹp trai ở cùng.”
Bùi Mộc và đám anh em giết qua, thấy Kiều Sở Sở đang một mình ăn trái cây, bảy người đàn ông khác quy củ ngồi trên sofa, thậm chí cách xa Kiều Sở Sở năm vị trí, vẻ mặt lúng túng nhìn bọn họ.
Trong phòng không một chút ánh đèn, chỉ có ánh sáng từ TV của KTV và ngọn nến sinh nhật của Kiều Sở Sở.
Không thể không nói, anh ấy có thể cảm giác được rõ ràng trừ anh ấy ra thì sáu anh em còn lại đều thở phào nhẹ nhõm.
Kiều Sở Sở cười như một mị ma, hài hước mà nhìn đồng hồ: “Mười phút!”
Giọng nói của cô như đứa bé ngây thơ lại xấu xa: “Em tung tin ra ngoài mười phút, các anh đều tới, quả nhiên các anh quan tâm em!”
Trong căn phòng mờ tối, ánh mắt Kiều Sở Sở nhìn bọn họ giống như đang nhìn con mồi trong bát: “Anh trai, các anh cứ cố giữ đi, một ngày nào đó các anh sẽ không nhịn được vượt qua ranh giới này. Nói không chừng đến lúc đó em không yêu các anh nữa, các anh sẽ hối hận không nắm lấy cơ hội lần này.”
Cô cầm lấy một cây nến được đốt, nhẹ nhàng thổi, cười tươi nắm chắc thắng lợi trong tay.
“Nguyện vọng sinh nhật lần này, em mong sau này các anh sẽ hối hận.”
Bùi Mộc tỉnh lại từ trong hồi ức, buông bàn tay đang thoa son cho cô: “Xong rồi.”
Kiều Sở Sở nhìn bản thân trong gương.
Rất tinh xảo.
Nhạt hơn thợ trang điểm vẽ một chút, lại phát huy tất cả ưu thế của cô.
Tóc của cô cũng được Bùi Từ buộc lại lần nữa, không hề khác với lúc mới đến.
Cô không nhịn được sợ hãi thán phục: [Mẹ kiếp, trâu bò vậy!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận