Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cảm Giác Em Ấy Có Chút Hung Dữ
Điện thoại của Bùi Từ và Bùi Mộc kêu lên.
Hai người cùng nhau cầm điện thoại lên, chỉ nghe thấy Bùi Bất Tiện ở trong nhóm lớn nói: “Bọn em xuống xe rồi.”
Có mấy khách nữ ra vẻ lơ đãng đi tới cửa chính, nhỏ giọng thầm thì: “Mau mau mau, mấy anh chàng đẹp trai nhà họ Bùi tới rồi!”
“Đôi cha con đẹp trai nhà họ Lâu cũng tới!”
“Hai anh em Lâm Thanh và Lâm Thâm cũng tới nữa, bữa tiệc hôm nay đúng là lớn lão tụ tập, chỉ có gia tộc Vi Sinh mới có thể mời được nhiều gia tộc như vậy, đúng là có danh vọng!”
Kiều Sở Sở đưa mắt nhìn, trang viên lớn như vậy trải một tấm thảm đỏ to dài, Bùi Uyên đứng chính giữa, đám em trai bên cạnh xếp thành một hàng, mỗi người nhấc đôi chân thon dài đi vào trong trang viên.
Vi Sinh Dư Xán xách váy, cùng đám anh em từ sảnh tiệc bước ra, nhìn mấy người đi tới trên thảm đỏ.
Ánh đèn sáng ngời chiếu vào đám người khoan thai bước tới.
Vi Sinh Dư Xán khép chặt áo lông thú trên người, nhếch môi: “Khách quý của gia tộc Vi Sinh chúng ta đã tới, nói với phòng bếp chuẩn bị bày bữa tối.”
Bùi Uyên liếc mắt, nhìn thấy Kiều Sở Sở đứng ngẩn người trên bậc thang, hai mắt sáng lên.
Kiều Sở Sở lười nhác dựa vào lan can, dáng vẻ không để ý tới ai vô cùng thu hút.
“Em bị ảo giác à?” Khóe miệng Bùi Du Xuyên mơ hồ cong lên: “Hình như Kiều Sở Sở có hơi khác thì phải?”
Bùi Triệt nhìn qua, híp mắt: “Hình như là vậy.”
Bùi Bất Tiện dắt Westie, hiếu kỳ nói: “Cảm giác em ấy có chút hung dữ.”
Bùi Phong Lộng nghiêm túc: “Chắc là không đâu, Kiều Sở Sở không hung dữ nổi.”
Đôi mắt Lâm Thâm nhìn Kiều Sở Sở chăm chú: “Không, là tâm trạng của em ấy không tốt.”
Lâm Thanh mừng rỡ: “Em ấy còn có thể tâm trạng không tốt sao? Em còn tưởng rằng em ấy thuộc trường phái mãi mãi vui vẻ.”
Lâu Thính Tứ và Lâu Nguyệt Tuyệt đồng loạt nhìn lại.
Lâu Nguyệt Tuyệt cảm thấy rất hứng thú: “Cha, cũng không biết chị gái mà tâm trạng không vui thì sẽ thế nào nữa.”
Lâu Thính Tứ cười lắc đầu: “Chắc có lẽ không hung dữ lắm.”
Bỗng nhiên, điện thoại của bọn họ đều vang lên một tiếng.
Lâu Nguyệt Tuyệt cầm điện thoại lên xem, chỉ thấy Bùi Từ nhắc nhở trong nhóm: “Nhắc nhở các vị một chút, hiện tại tâm trạng Kiều Sở Sở rất không vui, rất hung dữ, rất táo bạo, hình như em ấy uống thuốc của hệ thống, không nên dùng ánh mắt bình thường để đối đãi với em ấy.”
Lâu Nguyệt Tuyệt cất điện thoại, nhắc nhở mọi người: “Anh Bùi Từ nói chị gái uống thuốc nên rất hung dữ, kêu chúng ta đừng dùng ánh mắt bình thường đối đãi với chị ấy.”
Bùi Du Xuyên cười thành tiếng: “Kiều Sở Sở có hung dữ hơn nữa thì còn có thể hung dữ thế nào, không phải vẫn bị tôi kiềm chế à?”
Kiều Sở Sở đứng trên bậc thang, nghe thấy trong góc vang lên tiếng kêu nhỏ của Hạ Tuyết Thuần: “Đừng đụng vào tôi!”
Người đàn ông cười gian: “Không sao, chỉ chơi một chút, chơi một chút cho cô mười nghìn được không?”
Hạ Tuyết Thuần phát ra một tiếng nức nở nghẹn ngào: “Buông ra… ưm!”
Kiều Sở Sở nóng nảy mà vụt một phát xông lên, đi về phía phát ra âm thanh.
Vi Sinh Biệt Hạc chú ý tới cô, gương mặt lạnh lùng nhuốm màu ấm áp: “Cô Kiều.”
Vi Sinh Văn Trạm bình tĩnh nhìn cô.
Vi Sinh Dư Xán cũng nở nụ cười: “Sở Sở.”
Vi Sinh Lẫm phát ra một tiếng hừ lạnh: “Hay lắm, các người thật nhiệt tình với cô ta.”
Kết quả Kiều Sở Sở cứ thế đi ngang qua trước mặt bọn họ.
Mấy người hơi giật mình.
Cô đi tới phía sau cầu thang: “Làm gì đó?”
Hạ Tuyết Thuần đang hoảng sợ bị người đàn ông ôm vào ngực, vừa thấy cô, vẻ mặt sợ hãi thả lỏng: “Cứu tôi!”
Người đàn ông hèn hạ bỉ ổi mà áp vào mặt Hạ Tuyết Thuần, tay còn liên tục kéo cúc áo của cô ta, lúc nhìn thấy Kiều Sở Sở thì hơi giật mình, vội nói: “Cô đừng xen vào, hai chúng tôi tự nguyện!”
Kiều Sở Sở túm cổ áo gã nhấc lên, kéo gã tới cửa, giơ tay lên ném gã ra ngoài.
Người đàn ông lăn xuống lăn xuống cầu thang bên ngoài.
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Cô đứng trong gió lạnh, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông: “Tôi xen vào việc của người khác thì sao? Ông có giỏi thì đánh tôi đi.”
Đầu người đàn ông vang lên ong ong, gã nhìn đám người đông nghẹt xung quanh, xấu hổ và giận dữ, đi nhanh đánh về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở túm lấy thắt lưng của gã, nhẹ nhàng giơ qua đỉnh đầu.
Người đàn ông: “!”
Cô ném người đàn ông ra ngoài như ném lao.
Người đàn ông ngã sấp một cái: “Á!”
Khách quý chấn động che miệng: “Má ơi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận