Chương 238

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 238

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Yên Tĩnh
Lâm Thanh không nhịn được cười thành tiếng, ôm cánh tay ở một bên trêu chọc: “Đúng đấy, hơn nữa các người đổi tới đổi lui, không cảm cũng bị các người làm cho cảm, đến lúc đó ai đưa nước cho Kiều Sở Sở? Các người đứng xếp hàng giành sao?”
Lâu Nguyệt Tuyệt hơi suy nghĩ một chút, đắc ý cười rộ lên: “Đến lúc đó chị gái nhận một cái thì sẽ bị giành một cái, nước cũng nguội lạnh, thuốc cũng chưa uống được.”
Cậu bé nhìn cha mình: “Nhà chúng ta thì khác.”
Lâu Thính Tứ mỉm cười với con trai, lấy ra hai cái miếng dán giữ nhiệt đưa cho Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhận lấy: “Cảm ơn.”
Lâu Thính Tứ cười dịu dàng: “Không cần khách sáo.”
Lâu Nguyệt Tuyệt hất cằm, tràn đầy đắc ý: “Cha con em đã chuẩn bị từ trước rồi.”
Mọi người: “…”
Kiều Sở Sở: “…”
Không biết vì sao, cô cảm giác đầu càng đau hơn.
Mặt cô xanh như tàu lá, đi vào sảnh tiệc: “Em đi uống nước ấm đây, mọi người cứ tự nhiên.”
[Làm gì cũng được, chỉ cần đừng tới tìm mình, muốn muốn yên tĩnh.]
Vi Sinh Hoài Lăng nhìn bóng lưng Kiều Sở Sở chăm chú, nghi hoặc nhìn về phía Vi Sinh Lẫm: “Yên tĩnh là ai?”
Vi Sinh Lẫm: “Là anh.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Ánh mắt Hạ Tuyết Thuần ảm đạm mà đứng trong góc, nhìn bóng lưng của bọn họ.
Ai còn nhớ rõ, người đàn ông kia làm nhục cô ta, sự việc bắt nguồn từ cô ta.
Kết quả Kiều Sở Sở đuổi người đàn ông kia đi trái lại còn được một đám người đuổi theo nịnh hót.
Cô ta thì cả một người quan tâm cũng không có.
Tề Tiểu Giai vừa làm việc xong vội vàng hấp tấp đi tới bên cạnh cô ta, nhìn thấy chủ thuê đều ở đây, không dám lớn tiếng ồn ào, vội vàng kéo Hạ Tuyết Thuần tới chỗ không người: “Tuyết Thuần cậu không sao chứ? Không bị thương chứ?”
Cả người Hạ Tuyết Thuần rầu rĩ, hình ảnh vừa rồi còn rõ mồn một trước mắt, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Tiểu Giai, gần đây tớ cứ nằm mơ, mơ thấy Kiều Sở Sở chết rồi, những người yêu thương Kiều Sở Sở đều yêu thương tớ, cảm giác đó vô cùng chân thật.”
Tề Tiểu Giai nhíu mày: “Có phải là do cậu quá hâm mộ cô ta không?”
“Tớ không biết.” Hạ Tuyết Thuần cảm thấy ngực chất một tảng đá lớn: “Mỗi ngày tớ thức dậy đều phải hòa hoãn một hồi lâu mới có thể chấp nhận sự thật, bởi vì ở trong mơ tớ muốn gì được đó, trong hiện thực tớ lại không có gì.”
Tề Tiểu Giai trầm mặc, ánh mắt nhìn cô ta như đang nhìn một người bệnh tâm thần: “Vậy sau này hai ta vẫn nên cách xa chuyện xung quanh Kiều Sở Sở một chút đi, cậu cũng bắt đầu không bình thường rồi.”
Hạ Tuyết Thuần nghi hoặc nhìn về phía cô ta: “Là tớ không bình thường sao?”
Tề Tiểu Giai nghiêm túc gật đầu: “Đúng, cho nên từ hôm nay trở đi, tớ và cậu đều tranh thủ tìm việc làm, mặc dù bây giờ khó tìm việc nhưng nhất định hai chúng ta có thể tìm được.”
Hạ Tuyết Thuần cắn môi, vẫn có chút không phục: “Nhưng một tháng Kiều Sở Sở có thể kiếm được ít nhất hai trăm nghìn, chẳng lẽ chúng ta phải bằng lòng với cuộc sống bình thường sao?”
Tề Tiểu Giai: “Sao cậu phải so sánh với Kiều Sở Sở thế lĩnh vực chúng ta am hiểu không giống nhau mà.”
Hạ Tuyết Thuần dựa vào lý lẽ biện luận: “Thế nhưng bằng cấp của Kiều Sở Sở đều là mua, cô ta dựa vào đâu mà ưu tú hơn chúng ta chứ? Nếu tớ đi vẽ truyện tranh, tớ cảm thấy nhất định tớ sẽ giỏi hơn cô ta!”
Tề Tiểu Giai: “… Tớ vẫn luôn là người hâm mộ truyện tranh của Kiều Sở Sở, mỗi bộ truyện tranh của cô ta tớ đều theo dõi, hình vẽ tinh xảo, tiết tấu cốt truyện cũng không dây dưa dài dòng. Cô ta còn không trễ hẹn. Bộ truyện tranh kia của cô ta nổi tiếng là hợp tình hợp lý, cải biên thành phim cũng rất hot. Cậu đi so với cô ta, ít nhất của phải rèn giũa một hai năm.”
Hạ Tuyết Thuần càng nghe càng tức giận: “Cậu đang nói giúp cho Kiều Sở Sở sao?”
Tề Tiểu Giai: “Tớ nói thật mà, đúng là cô ta rất đáng ghét, nhưng năng lực làm việc của cô ta không có vấn đề gì, chúng ta không thể so sánh với cô ta được!”
“Không thể so sánh với tôi cái gì?” Kiều Sở Sở đi tới sau lưng hai người, đúng lúc nghe thấy một câu như vậy, hoài nghi nhướng mày.
Tề Tiểu Giai lúng túng nhìn về phía cô: “Cô Kiều.”
Kiều Sở Sở có chút kinh ngạc.
Không phải người này đổi túi da rồi đấy chứ?
Sao lại gọi cô là cô Kiều rồi?
Cô trêu chọc: “Ơ, sao hôm nay cô khách sáo vậy?”
Tề Tiểu Giai lúng túng sờ gáy: “Tôi có kinh nghiệm rồi, haha.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận