Chương 243

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 243

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ai Có Thể Đảm Bảo Sau Này Sẽ Không
Vi Sinh Dư Xán vắt chéo chân, thuần thục mà nói: “Nói thật, trong những gia tộc của chúng ta, gia tộc bọn tôi ưu tú nhất, không chỉ có an ninh xuất sắc, trang viên, tiền tôi cũng sẽ không để Kiều Sở Sở thiếu thốn, em ấy ở nhà của tôi sẽ không bị ấm ức.”
Bùi Triệt lạnh lùng chế giễu: “An ninh xuất sắc của nhà các người khiến em gái tôi mất một mạng ở chỗ này.”
Nụ cười của Vi Sinh Dư Xán cứng đờ: “Vậy cũng chỉ hôm nay, sau này sẽ không.”
“Ai có thể đảm bảo sau này sẽ không?” Bùi Uyên trào phúng nhìn về phía Vi Sinh Dư Xán: “Huống chi tại sao cô phải đón em ấy tới?”
Vi Sinh Dư Xán hùng hồn nói: “Bởi vì chúng tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của em ấy, tôi cũng biết thế giới này đang loại trừ Kiều Sở Sở, đương nhiên tôi phải đặt Kiều Sở Sở ở nơi an toàn nhất rồi.”
Lâm Thanh không cam lòng yếu thế: “Nếu nói như vậy, nhà của chúng tôi cũng an toàn mà. Từ trước tới nay nhà chúng tôi chưa gặp nguy hiểm gì.”
Lâu Thính Tứ u ám mà cười rộ lên, nói với Lâm Thanh: “Không dối gạt gì, nhà của chúng tôi mới là an toàn nhất, bởi vì cơ sở vật chất an ninh của nhà tôi tốt nhất, tôi dám chắc an ninh của nhà các vị ngồi đây không ai tốt hơn nhà chúng tôi.”
Bùi Du Xuyên khó chịu: “Đó là bởi vì có người đuổi giết anh, cơ sở vật chất an ninh của anh mới mạnh. Kiều Sở Sở đã đủ nguy hiểm rồi, tự anh còn mang buff nguy hiểm đấy.”
Lâu Thính Tứ không cho là đúng: “Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, tôi bảo vệ con tôi cũng thành thạo, còn không bảo vệ được Kiều Sở Sở sao?”
Lâu Nguyệt Tuyệt vô cùng tán thành, hào hứng nói: “Cha của em rất nhạy bén, đón chị gái tới chỗ của em đi!”
Bùi Mộc và Bùi Từ đập bàn: “Kiều Sở Sở là người nhà chúng tôi, dựa vào đâu đi với các người, nói tới thì các người dựa vào đâu cướp em ấy?”
Vi Sinh Văn Trạm thong thả nói: “Chỉ dựa vào việc quan hệ của các người không tốt.”
Người nhà họ Bùi hơi giật mình.
Vi Sinh Văn Trạm vắt chéo chân, bình tĩnh nói với bọn họ: “Ngăn cách giữa các người đã được cởi bỏ chưa? Gia tộc Vi Sinh chúng tôi và Kiều Sở Sở không có ngăn cách, cô ấy tới gia tộc của bọn tôi sẽ chỉ hưởng phúc, không chịu khổ.”
“Anh nói như vậy là sao?” Bùi Phong Lộng nhướng mày, căm tức nói: “Chẳng lẽ chúng tôi khiến Kiều Sở Sở chịu khổ sao?”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn anh ấy như xem trò vui: “Đưa em gái mình tới ngôi nhà khác, ở một lần là mấy năm, mấy năm này cũng không cho tiền sinh hoạt, các người còn nói Kiều Sở Sở không chịu khổ sao?”
Bùi Phong Lộng phẫn nộ: “Chúng tôi chỉ không cho tiền em ấy mà thôi, quần áo giày dép, đồ ăn, trang sức, người giúp việc còn có tài xế của em ấy đều là chúng tôi bỏ tiền, thậm chí ngôi nhà kia cũng là chúng tôi mua cho em ấy!”
Vi Sinh Biệt Hạc lần Phật châu, chậm rãi mà xen vào: “Người cầm được mỏ vàng và đạt được mỏ vàng không phải cùng một khái niệm.”
Mọi người nghe vậy nhìn về phía anh ta.
Anh ta đùa cợt nói: “Các người cho cô ấy nhiều mỏ vàng hơn nữa cũng không bằng để chính cô ấy chi phối mỏ vàng.”
Bùi Du Xuyên cười thành tiếng: “Chúng tôi cho Kiều Sở Sở tiền tiêu vặt thế nào là chuyện riêng của chúng tôi, các người không có tư cách lấy ra phán xét!”
Vẻ mặt Vi Sinh Biệt Hạc thoải mái: “Kiều Sở Sở đi với tôi, tôi sẽ cho cô ấy rất nhiều tiền để cô ấy kiểm soát, muốn mở công ty thì mở công ty, muốn làm gì thì làm đó, tôi đều ủng hộ vô điều kiện.”
Bùi Du Xuyên cắn chặt răng, biểu cảm dần dần trở nên dữ tợn: “Anh lấy thân phận gì ủng hộ em ấy?”
Những người khác đề phòng nhìn Vi Sinh Biệt Hạc.
Vi Sinh Biệt Hạc cảm nhận được ánh mắt cảnh giác của mọi người, điềm tĩnh mà nói: “Dựa vào thân phận vai phụ có thể nghe thấy tiếng lòng của cô ấy.”
“Không được!” Bùi Bất Tiện không thể nhịn được nữa, đứng dậy táo bạo nói: “Chẳng lẽ nhà chúng tôi thiếu công ty sao? Là tự Kiều Sở Sở không muốn làm chủ, em ấy chỉ muốn vẽ tranh gây dựng sự nghiệp của mình, vì vậy chúng tôi mới không mở công ty cho em ấy!”
Anh ấy tức giận đến mức phồng lên như một con cá nóc: “Ngăn cách giữa chúng tôi và em ấy là tích lũy từng chút một, hơn nữa tự chúng tôi sẽ giải quyết những ngăn cách kia. Kiều Sở Sở là người nhà chúng tôi, cho dù thế nào cũng không tới lượt em ấy ở bên các người!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận