Chương 253

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 253

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đương Nhiên
Khác với phái nam bên cạnh cô, đuôi mắt của Doanh Trần là mắt xếch, hơn nữa có màu xanh lục rất thần bí.
Vậy nên lúc chạm phải ánh mắt của anh ta sẽ có một loại cảm giác anh ta rất vô hại lại lờ mờ nguy hiểm.
Giống như một con báo đen vô cùng hung hăng, rồi lại được con người nuôi dưỡng, không đoán ra được nó sắp để lộ nanh vuốt là là muốn nhẹ nhàng sờ bạn.
Hiện tại, Doanh Trần một tay chống cằm, một tay vuốt dao ăn sắc bén, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Kiều Sở Sở: “…”
[Sao anh Doanh Trần này cứ nhìn mình chằm chằm vậy?]
Nét mặt của mấy người ngồi đây thay đổi, tầm mắt liếc qua Doanh Trần.
Ánh mắt Doanh Trần như có như không mà lướt qua tất cả các gương mặt trên bàn cơm một vòng, không chút kiêng dè tiếp tục nhìn chằm chằm vào Kiều Sở Sở.
Sắc mặt Bùi Uyên trầm xuống: “Anh Doanh, trên mặt em gái tôi có gì sao?”
Kiều Sở Sở giật mình một cái, mừng rỡ nhìn về phía Bùi Uyên.
[Anh cả, anh thật hiểu em! Anh cũng phát hiện anh ta cứ nhìn em đúng không?]
Doanh Trần nhìn Bùi Uyên.
Bùi Uyên lạnh lùng nghiêm nghị nhìn anh ta, giống như đang nhìn kẻ địch xâm nhập lãnh địa.
Doanh Trần không để ý mà giật giật khóe miệng, dùng tiếng Pháp nói: “Tôi đang nghĩ tặng cho em gái này quà gặp mặt gì thì được, dù sao lần đầu gặp mặt, làm anh trai nên tặng quà gặp mặt cho cô ấy, vì vậy lúc nghĩ mới tốn một chút thời gian.”
Sắc mặt của Bùi Uyên càng thêm chống đối, cũng dùng tiếng Pháp trả lời: “Em gái tôi không cần quà gì hết, dù sao chúng ta có thể quen biết nhau cũng là duyên phận, anh không cần nhọc lòng. Chỉ là anh còn nhìn như vậy, em gái tôi sẽ sợ hãi.”
Đôi mắt Doanh Trần trầm xuống, nhìn về phía Vi Sinh Dư Xán, tiếp tục dùng tiếng Pháp trao đổi: “Chị nhặt được báu vật này ở đâu vậy? Hình như cô ấy rất khiến người khác thích, em chỉ nhìn cô ấy một lát đã có hộ hoa sứ giả tới bảo vệ cô ấy rồi.”
Vi Sinh Dư Xán mỉm cười, cũng dùng tiếng Pháp trả lời: “Chẳng lẽ em không phát hiện điểm đặc biệt của em ấy sao?”
Nói cách khác, Doanh Trần có nghe thấy tiếng lòng của Kiều Sở Sở không?
Doanh Trần nhìn Kiều Sở Sở: “Cô ấy rất đáng yêu.”
Giọng điệu Doanh Trần lạnh nhạt, dường như trừ điều này ra thì không có cảm giác dư thừa gì: “Những điểm khác, không có.”
Động tác của Vi Sinh Dư Xán hơi khựng lại, nở nụ cười sâu xa: “Đáng yêu đã là hiếm thấy rồi, không phải sao?”
Doanh Trần cười: “Đúng, đương nhiên rồi.”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở ngơ ngác, tầm mắt quét về phía những người khác trên bàn ăn.
[Chơi trò gì vậy, rõ ràng cùng một bàn ăn, rõ ràng vẫn còn ở châu Á, tiếng Hoa đàng hoàng không nói, lại đi nói tiếng Pháp hả?]
[Chẳng lẽ chỉ có một mình mình không hiểu tiếng Pháp sao?]
Tất cả mọi người đang cắt bít tết trên bàn ăn đưa mắt nhìn về phía Kiều Sở Sở, không nhịn được giật giật khóe miệng.
Đúng, chỉ có một mình cô không biết tiếng Pháp.
Vi Sinh Văn Trạm ngồi bên cạnh Bùi Triệt, thấp giọng hỏi: “Nhà họ Bùi các cậu không tìm giáo viên dạy tiếng Pháp cho Kiều Sở Sở sao?”
Lớp ngoại ngữ là kiến thức cơ bản của những gia đình như bọn họ, có lẽ Lâu Nguyệt Tuyệt mười tuổi cũng hiểu được ngôn ngữ của vài nước.
Bùi Triệt đen mặt hạ giọng: “Khi còn nhỏ vừa tới giờ ngoại ngữ là Kiều Sở Sở lập tức khóc lóc, khóc một lần chính là cả tiết học, một từ đơn sống chết không nhớ được. Mẹ tôi sợ em ấy khóc tới mù mắt nên ngừng hết lớp ngoại ngữ của em ấy, người giúp việc trong nhà thuê cũng chỉ nói chuyện bằng tiếng Anh với em ấy, vậy nên em ấy chỉ biết tiếng Anh và tiếng mẹ đẻ, nhưng tiếng Anh cũng là gà mờ.”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Vi Sinh Biệt Hạc: “…”
Vi Sinh Lẫm buồn cười: “Tục ngữ nói rất đúng, Thượng Đế đóng lại một cánh cửa thì chính là đóng một cánh cửa.”
Vi Sinh Hoài Lăng không phục: “Đừng nói vậy, Kiều Sở Sở là mở cửa sổ ở mái nhà, cô ấy biết hội họa!”
Vi Sinh Văn Trạm nghĩ tới nhân vật nam chính giống hệt mình mà cô vẽ, sắc mặt đen thui.
Chờ đến khi bữa tối kết thúc, mọi người chuẩn bị rời tiệc.
Kiều Sở Sở do dự mãi rồi đi về phía Lâu Thính Tứ.
Người gia tộc Vi Sinh nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cô.
Vi Sinh Hoài Lăng muốn đi tìm Kiều Sở Sở trò chuyện.
Bùi Triệt đè vai cậu lại không cho cậu đi: “Cậu cũng nghe thấy tiếng lòng của Kiều Sở Sở rồi đó, kế tiếp là đất diễn của Lâu Thính Tứ, ban đầu những người nghe thấy tiếng lòng là chúng tôi cũng đã bàn bạc xong, tới đất diễn của ai thì người đó ở cùng với Kiều Sở Sở, vậy nên kế tiếp là thời gian của Lâu Thính Tứ, đừng quấy rầy anh ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận