Chương 255

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 255

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sao Không Nhìn Anh Ta Cái Nào Vậy
Lâu Thính Tứ rất thích thú mà nhìn bóng lưng của cô, mang theo con trai cất bước đuổi theo.
Doanh Trần ở trong góc nhìn chằm chằm vào Kiều Sở Sở, mãi cho đến khi cô biến mất khỏi tầm mắt mới cười lạnh một tiếng.
Không phải nói bên cạnh anh ta cũng có kẻ phản bội sao?
Sao không nhìn anh ta cái nào vậy?

Sau hừng đông, Kiều Sở Sở đúng giờ lên máy bay tư nhân của nhà Lâu Thính Tứ.
Tuy rằng Lâu Nguyệt Tuyệt cũng muốn đi cùng, nhưng bất kể thế nào Lâu Thính Tứ cũng không cho, vậy nên trên máy bay chỉ có cô và Lâu Thính Tứ, cùng với một người bạn đi nhờ máy bay của Lâu Thính Tứ.
Kiều Sở Sở rất thả lỏng.
[Không phải mình ở một mình với Lâu Thính Tứ, hoàn toàn không lúng túng, rất tốt!]
Lâu Thính Tứ đứng sau lưng cô, bất đắc dĩ lắc đầu.
Kiều Sở Sở nhìn xung quanh máy bay tư nhân: “Máy bay tư nhân nhà anh rất lớn đó.”
Lâu Thính Tứ ở sau lưng cô: “Chắc là không lớn bằng của nhà cô, dù sao nhà cô cũng có tám người.”
Kiều Sở Sở lắc đầu: “Thật sự không phải, máy bay tư nhân nhà chúng tôi cũng không khác với của nhà anh lắm, chủ yếu là từ trước tới nay tám người nhà chúng tôi sẽ không đồng thời xuất hiện trên cùng một máy bay, bởi vì chúng tôi sợ gặp chuyện không may dẫn đến cả đoàn bị diệt, chết hết, tài sản không có ai kế thừa.”
Lâu Thính Tứ giật mình một cái, cười nói: “Tôi hiểu, tôi và con trai của tôi cũng không ngồi cùng một máy bay.”
Bạn của Lâu Thính Tứ giật giật tay áo anh ta, hạ giọng: “Đây là bạn gái của cậu sao?”
Lâu Thính Tứ nhíu mày: “Dĩ nhiên không phải.”
Người bạn tò mò: “Vậy cậu muốn theo đuổi cô ấy hả?”
Lâu Thính Tứ nhíu chặt mày: “Không phải, đây là bạn tôi.”
Người bạn khẽ giật mình, tròng mắt trợn muốn lồi ra ngoài: “Không phải cậu sợ phụ nữ sao? Cậu còn có thể có bạn là con gái hả?”
“Qua lại trên phương diện làm ăn.” Lâu Thính Tứ ghét bỏ anh ta: “Đừng làm lớn chuyện.”
Người bạn chế nhạo nhìn anh ta từ trên xuống dưới: “Tôi thấy không phải đâu nhỉ? Ngoài mặt thì có vẻ cậu rất tốt với phụ nữ, nhưng chỉ là trông có vẻ thân thiện thôi.”
Lâu Thính Tứ: “Vậy tôi không tỏ vẻ tốt với cô ấy sao?”
Người bạn châm chọc: “Cho xin đi, trong tay cậu còn xách túi xách của người ta kìa! Còn là cậu giành lấy khi mới thấy người ta.”
Lâu Thính Tứ: “?”
Lâu Thính Tứ cúi đầu, lúc này mới phát hiện trong tay anh ta mang túi xách của Kiều Sở Sở.

Anh ta lúng túng đặt túi lên ghế ngồi: “Đây chỉ là theo phép lịch sự thôi.”
Người bạn méo miệng, quái gở nói: “Yo yo yo yo! Theo phép lịch sự mà thôi!”
Lâu Thính Tứ: “…”
Anh ta nhìn về phía bóng lưng của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở đã chọn vị trí xong: “Tôi ngồi ở đây!”
Anh ta mỉm cười gật đầu, chỉ vào cái ghế trước mặt nói: “Bên kia có bàn trái cây, cô chọn trái cây ướp lạnh ăn đi, tôi cố ý kêu người chuẩn bị đấy.”
Kiều Sở Sở nghe thấy thế thì quyết đoán đứng lên: “Được!”
Cô mừng rỡ chạy vào phòng riêng, thuận tiện kéo rèm.
[Bảy năm rồi mình không đi máy bay tư nhân! Thật mới mẻ!]
Lâu Thính Tứ giật mình một cái, nhìn bóng dáng nhảy nhót của cô mà nở nụ cười.
Người bạn thấy anh ta như vậy thì há mồm định nói gì, nhưng vẫn nuốt lời nói trở lại trêu chọc: “Cậu nói xem cậu cũng đã từng này tuổi rồi, con trai cũng mười tuổi rồi, chẳng lẽ cậu không có ý nghĩ trần tục đó sao?”
“Có, hơn nữa tôi có rất nhiều ham muốn.” Lâu Thính Tứ ngồi trên sofa, nhận lấy rượu vang tiếp viên hàng không đưa tới, giọng điệu qua loa bình bình: “Bình thường tôi đều chịu đựng.”
Người bạn: “?”
Kiều Sở Sở chọn trái cây xong chuẩn bị vào phòng riêng: “?”
[Hai người bọn họ trò chuyện về chủ đề riêng tư như vậy sao? Vậy mình đừng đi vào thì hơn.]
Động tác uống rượu vang của Lâu Thính Tứ hơi khựng lại, anh ta lúng túng nhìn về hướng Kiều Sở Sở: “…”
Chưa được năm phút, Kiều Sở Sở lại lết ra, cố ý không nhìn Lâu Thính Tứ, dứt khoát ngồi xuống chỗ ngồi đã chọn, cũng không quay đầu lại.
Lâu Thính Tứ: “…”
Đột nhiên anh ta có chút tức giận, nói với bạn: “Bên trong có giường, cậu không đi ngủ sao?”
Người bạn sững sờ: “Tôi không buồn ngủ, tại sao phải ngủ?”
Ánh mắt Lâu Thính Tứ u ám, giọng điệu tràn đầy uy hiếp: “Không, cậu buồn ngủ.”
Người bạn: “…”
Người bạn cạn lời đứng dậy: “Vậy đợi lát nữa nếu cậu cần dùng giường thì sao? Còn muốn đuổi tôi đi nhường chỗ cho hai người à!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận