Chương 257

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 257

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lo Lắng
Lâu Thính Tứ cười càng vui vẻ hơn: “Được, đương nhiên được, cô Kiều quyết định hết.”
Kiều Sở Sở: “…”
[Sao giống như dỗ trẻ con vậy!]
[Có điều, mình như vậy, ngay cả chính mình còn không tin bên cạnh anh ta có gian tế, khỏi phải nói tới anh ta.]
Kiều Sở Sở càng nghĩ càng rối rắm: [Haiz, cũng không biết rốt cuộc anh ta có để bụng lời nói của mình hay không, dù sao nếu anh ta chết, nhà họ Long sẽ lớn mạnh.]
[Nhưng thật ra nhà họ Long lớn mạnh là chuyện nhỏ, mấu chốt là dẫn tới phản ứng dây chuyền rất đáng sợ. Lâu Thính Tứ chết, Lâu Nguyệt Tuyệt chết, anh bảy của mình cũng chết, nhân vật mình thích một hơi chết mất hai người, người nhà của mình còn chết một người, thế chẳng phải là giết mình hay sao?]
[Có điều…]
Kiều Sở Sở thở dài một hơi, nhìn ra ngoài cửa sổ.
[Mình cảm thấy có lẽ Lâu Thính Tứ khá dễ xử lý, chỉ cần mình kiên nhẫn dây dưa, nhất định có thể lịch sự giải quyết.]
[Dù sao Lâu Thính Tứ sợ phụ nữ, nhất định cũng sẽ tránh tiếp xúc tứ chi với mình quá nhiều, có lẽ ở chung còn tự do hơn anh của mình.]
Kiều Sở Sở đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên Lâu Thính Tứ dựa gần cô.
Kiều Sở Sở vô cùng hoảng sợ: “!”
Lâu Thính Tứ thắt dây an toàn cho cô: “Máy bay sắp cất cánh, đừng lộn xộn.”
Cô hoàn hồn, có chút xấu hổ: “Cảm ơn, vừa rồi tôi thất thần.”
Lâu Thính Tứ nở nụ cười nhàn nhạt: “Không có gì.”
Cô do dự một chút, vẫn tranh thủ: “Anh Lâu, nếu không, anh đưa tôi đi bàn việc làm ăn đi?”
Lâu Thính Tứ nhướng mày nhìn cô.
Cô giơ tay lên: “Tôi đảm bảo tôi sẽ không gây chuyện, tôi là vua bắn súng, tôi còn biết đua xe, nếu có người đuổi giết anh, nhất định tôi có thể lái xe đưa anh trốn thoát.”
Cô có chút lo lắng.
[Chủ yếu là nếu anh ta không đưa mình theo, mình cũng không thể khẳng định ai là kẻ phản bội được!]
[Hơn nữa Lâu Thính Tứ còn sống ra ngoài, hôn mê bất tỉnh trở về, chết trong bệnh viện, sự tương phản này quá lớn, mình thật sự không thể chấp nhận.]
Cô thở dài, xin Lâu Thính Tứ: “Anh đưa tôi đi đi, được không?”
Lâu Thính Tứ cười như không cười nhìn cô, giống như một con hồ ly gian xảo: “Không được.”
Kiều Sở Sở tội nghiệp nói: “Vậy nếu tôi xin anh thì sao?”
Lâu Thính Tứ giật mình, cảm thấy hứng thú, tay chống cằm ghé sát vào cô: “Cô muốn xin tôi thế nào?”
Giọng của anh ta nhẹ lại, khóe miệng chứa đựng ý cười, cách cô rất gần.
Kiều Sở Sở chân thành giơ đĩa đựng trái cây: “Mời anh ăn trái cây.”
Lâu Thính Tứ nhướng mày, không có động tác gì: “Cô biết trái cây này là tôi mua không cô Kiều?”
Kiều Sở Sở giật mình một cái, lấy ra một tờ một trăm đồng mệnh giá lớn: “Vậy tôi mua trái cây này!”
Lâu Thính Tứ: “?”
Kiều Sở Sở tràn đầy sức sống mà đưa đĩa đựng trái cây ra trước: “Nào, mời anh ăn trái cây!”
Cô cầm một quả dâu tây đưa tới bên miệng anh ta: “Dâu tây này siêu ngọt!”
Đầu tiên Lâu Thính Tứ giật mình, sau đó ánh mắt chợt trở nên nguy hiểm, chậm rãi ăn dâu tây.
Anh ta nhìn đôi mắt mong đợi của cô, nguy hiểm mà liếm môi một cái.
Kiều Sở Sở chờ mong hỏi: “Ngọt không?”
Lâu Thính Tứ gật đầu.
Cô cười như một kẻ ngốc: “Hiện tại có thể đưa tôi đi làm ăn rồi chứ?”
Lâu Thính Tứ mỉm cười: “Không thể.”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô há mồm muốn chất vấn.
Đột nhiên Lâu Thính Tứ cầm lấy một quả dâu nhét vào trong miệng cô.
Cô bất ngờ không kịp đề phòng, trợn tròn mắt, cũng cảm giác anh ta đang cố tình nhét dâu tây vào.
Cô kinh ngạc ngả ra sau.
Lâu Thính Tứ giữ gáy cô, không cho cô trốn, đổ người về phía cô, không nhanh không chậm nói: “Tôi tin bài Tarot của cô, nhưng tôi sẽ không để cô tới hiện trường, bởi vì tôi đã hứa với anh trai cô sẽ không để cô tới nơi nguy hiểm. Hơn nữa bởi vì lòng riêng của tôi, tôi cũng sẽ không để cô tới chỗ nguy hiểm.”
Anh ta ghé vào tai cô, nhét tờ một trăm đồng vào trong lòng bàn tay của cô, hơi thở ấm áp phả tới: “Cô Kiều, cô nghe lời, tôi mới có thể nghe lời, vậy nên ngoan ngoãn chờ tôi bàn chuyện làm ăn xong mang cô đi chơi, đừng cãi tôi, được không?”
Kiều Sở Sở cứng đờ dựa vào ghế, nhìn Lâu Thính Tứ.
Đôi mắt xinh đẹp của anh ta mang theo suy nghĩ mà cô nhìn không hiểu, ánh mắt mập mờ mà chuyển động ở môi cô.
Kiều Sở Sở kinh ngạc không chắc.
[Làm gì vậy? Chắc không phải muốn hôn mình chứ?]
Đôi mắt anh ta chợt trầm xuống, yết hầu chuyển động lên xuống, lại nhìn đôi mắt ướt nhẹp của cô.
Kiều Sở Sở vô thức che miệng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận