Chương 261

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 261

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Yếu Ớt
Kiều Sở Sở giật mình, xuống xe theo: “Tống Ngọc, cô không đi sao?”
“Tôi phải theo lão lớn làm ăn, sẽ có người thay tôi chăm sóc cô.” Tống Ngọc nhận lấy súng ngắn mà đàn em đưa tới, lạnh lùng nhìn cô một cái: “Lão lớn kêu cô về nhà ngoan ngoãn ngủ, ngày mai trời vừa sáng sẽ dẫn cô đi mua sắm và đi chơi ngắm cảnh.”
Kiều Sở Sở nhíu mày, đi tới trước mặt cô ấy: “Ừm… cô có thể đưa tôi theo không? Tôi lo lão lớn của các người sẽ gặp nguy hiểm.”
Động tác mang bao cổ tay của Tống Ngọc hơi khựng lại, cô ấy rũ mắt nhìn cô, ánh mắt mỉa mai: “Không được.”
Kiều Sở Sở: “… Tôi biết cô không tin tôi lắm, nhưng tôi biết dùng súng, biết lái xe, còn có thể ẩn nấp, cũng có sức mạnh. Cô cho tôi mượn súng của cô đi, tôi có thể biểu diễn cho cô em.”
Tống Ngọc phát ra một tiếng cười lạnh: “Mới lạ thật đó, công chúa nũng nịu ngủ cũng phải cần người ôm vậy mà còn biết dùng súng sao? Chẳng lẽ là súng nước?”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô gái cường tráng bên cạnh Kiều Sở Sở sôi nổi cười thành tiếng.
Tống Ngọc mỉa mai đi ngang qua Kiều Sở Sở: “Đưa cô Kiều lên xe, đừng để cho cô ấy bị thương, muốn ăn gì thì ăn, muốn mua gì thì mua, tuyệt đối không thể chịu ấm ức, đây là lão lớn cố ý dặn dò.”
Mấy đàn em chạy tới gật đầu: “Vâng.”
Kiều Sở Sở nhíu mày, trơ mắt nhìn Tống Ngọc lên một chiếc xe jeep khác, biến mất khỏi tầm mắt của cô.
Một người đàn ông nhã nhặn đeo kính cười híp mắt đi tới bên cạnh cô: “Cô Kiều, chào cô, tôi là đàn em của Chúc Trường Mệnh, cô gọi tôi là Jack là được. Mời cô lên xe, tôi đưa cô về nhà lão lớn.”
Cô bất đắc dĩ nghe theo, rầu rĩ không vui mà lên xe.
Jack cầm máy tính bảng nói: “Thời gian cả quãng đường chừng một tiếng rưỡi, cô có thể ngủ, xem phim, nghe nhạc một chút. Cần tôi làm gì cho cô không?”
Kiều Sở Sở bắt đầu phiền não.
Cô nắm chặt tay, chắc hẳn công hiệu của thuốc tăng lực vẫn còn.
Đồ hệ thống cho bình thường đều biến mất vào tám giờ hôm sau.
Bây giờ ở Trung Quốc đang là bốn giờ sáng.
Còn bốn tiếng, công hiệu của thuốc tăng lực sẽ hết.
Cô nhìn vào điện thoại, dữ liệu di động Trung Quốc ra nước ngoài không dùng được: “Tôi muốn mạng không dây.”
Jack cấp tốc kết nối cho cô.
Wechat của điện thoại cô vang lên ting ting.
Bùi Uyên: “Xuống máy bay chưa?”
Bùi Triệt: “Ở đâu?”
Bùi Du Xuyên: “88, xuống máy bay nhớ video call.”
Bùi Phong Lộng: “Xuống máy bay thì trả lời tin nhắn.”
Bùi Mộc Bùi Từ: “Xuống máy bay thì gọi video vào trong nhóm này của bọn anh.”
Bùi Bất Tiện: “Xuống máy bay chưa xuống máy bay chưa xuống máy bay chưa xuống máy bay chưa xuống máy bay chưa xuống máy bay chưa xuống máy bay chưa ?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Chị xuống máy bay chưa? Có thể video call với em không?”
Vi Sinh Biệt Hạc: “Gọi cho tôi.”
Vi Sinh Văn Trạm: “Bây giờ cô đang ở đâu?”
Vi Sinh Dư Xán: “Đừng bị sắc đẹp của một người đàn ông duy nhất mê hoặc, đừng vì một thân cây mà buông tha cả cánh rừng.”
Lâm Thanh: “Chú ý an toàn! Đi chơi vui vẻ!”
Lâm Thâm: “Làm sao anh cũng không ngủ được, sao khi em xuống máy bay có thể gửi một tin nhắn thoại cho anh được không?”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Nhớ chị và cha, chị ơi, em ngoan ngoãn ở nhà chờ hai người trở về.”
Một yêu cầu kết bạn: “Xin chào, anh là Doanh Trần, chấp nhận đi.”
Kiều Sở Sở: “…”
Cô đã sắp không nhận ra ba chữ “Xuống máy bay” này rồi.
Còn một câu khó hiểu này của chị Dư Xán nữa, có phải gửi nhầm người không.
Kiều Sở Sở trả lời từng tin nhắn, nhưng vừa mới trả lời xong thì đề nghị video call liên tục gửi tới.
Thậm chí Vi Sinh Biệt Hạc và Vi Sinh Văn Trạm cũng chủ động gọi cho cô trò chuyện mấy câu.
Bùi Bất Tiện còn tính tình nóng nảy chất vấn cô đang video với ai.
Chờ cô video từng người xong cũng đã qua bốn mươi phút rồi.
Yêu cầu kết bạn của Doanh Trần được chấp nhận, nhưng Doanh Trần không nói chuyện, cô cũng lười há mồm.
Kiều Sở Sở: “…”
Mệt mỏi quá.
Cô tắt điện thoại nhắm mắt nghỉ ngơi: “Jack, có phải bốn tâm phúc bên cạnh anh Lâu vẫn luôn ở nước F, không trở lại Trung Quốc đúng không?”
Jack nhìn máy tính bảng, bình tĩnh mà nói: “Người khác thì tôi không dám nói, nhưng anh Chúc Trường Mệnh vẫn luôn ở nước ngoài. Năm tuổi anh ấy thất lạc cha mẹ, được lão lớn nhận nuôi thành em trai, luôn nuôi bên cạnh. Hơn nữa bởi vì sức khỏe anh Chúc không tốt, luôn bị bệnh nên lão lớn đổi tên cho anh ấy, gọi là Trường Mệnh, hi vọng anh ấy có thể sống lâu trăm tuổi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận