Chương 262

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 262

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Phản Bội
Kiều Sở Sở mở mắt ra, cảm thấy kỳ lạ.
Vậy nếu như cô chưa từng gặp Chúc Trường Mệnh, tại sao lại cảm thấy Chúc Trường Mệnh quen mắt chứ?
Cô nhìn về phía Jack.
Chỉ thấy Jack cầm máy tính bảng, trên màn hình rõ ràng là cảnh mấy người Lâu Thính Tứ chuẩn bị bàn chuyện giao dịch ở nhà xưởng bỏ hoang.
Lâu Thính Tứ, Tống Ngọc, chú Vương, Đại Cường, tất cả đều ở trong màn hình giám sát.
Cô nghi hoặc: “Anh đang giám thị bọn họ sao?”
Đầu tiên Jack sợ hãi trừng to mắt, sau đó bất đắc dĩ cười rộ lên: “Cô đừng hiểu lầm tôi, tôi ở vị trí chi viện, là người của anh Chúc, ngoại trừ lão lớn thì cũng chỉ có anh Chúc có tư cách quan sát vị trí của tất cả mọi người.”
Kiều Sở Sở giật mình gật đầu.
Chờ đã!
Cô nhớ tới hình ảnh tiên đoán mình từng thấy.
Trong đó có một đoạn chính là Hạ Tuyết Thuần được nhà họ Long vây quanh, hùng hổ cãi lại cô.
Trong cảnh đó, tít ngoài rìa người nhà họ Long có một người đàn ông đeo kính gương mặt rất thanh tú, hình như chính là Chúc Trường Mệnh!
Cơ thể cô đột nhiên lạnh toát, tầm mắt quét về phía Jack.
Tay Jack đút vào túi, hình như muốn móc súng ra.
Cô đưa tay nắm chặt cổ tay Jack: “Anh biết tôi có một thứ gọi là đáng yêu trái ngược không?”
Jack kinh ngạc, không ngờ tới, châm chọc mà nheo mắt: “Cái gì?”
Kiều Sở Sở nhíu mày, làm ra biểu cảm rất đáng thương của cún con: “Điểm đáng yêu trái ngược của tôi là, tuy rằng trông tôi như một kẻ vô dụng, nhưng trên thực tế tôi có thể bóp nát cổ tay anh.”
Cô hung hăng bóp một cái.
Jack bỗng nhiên hét thảm một tiếng: “Á!”
Kiều Sở Sở rút súng của anh ta ra, trở tay cho người đàn ông ở ghế lại phụ một súng, lại dí vào gáy tài xế: “Dừng xe!”
Tài xế quyết đoán đỗ xe sát đường.
Doanh Trần luôn đuổi theo phía sau đặt ống nhòm xuống: “Dừng lại!”
Xe của anh ta cũng dừng lại ven đường.
Doanh Trần giơ ống nhòm lên, híp mắt nhìn xe của Kiều Sở Sở, còn có chút lo lắng: “Xe đột ngột ngừng như vậy, không phải là cô ấy bị giết rồi chứ?”
Một phút sau, cửa xe mở ra, Jack hôn mê rớt xuống khỏi xe.
Doanh Trần: “?”
Người đàn ông ở ghế lái phụ cũng bị tài xế kéo từ trong xe xuống.
Doanh Trần: “?”
Kiều Sở Sở cầm súng bước xuống xe, dí súng vào gáy tài xế, uy hiếp ông ta ngồi xổm xuống ven đường, tự lái xe rời khỏi.
Doanh Trần: “?”
Doanh Trần không chắc chắn mà bỏ ống nhòm xuống, lại giơ ống nhòm lên nhắm ngay xe của Kiều Sở Sở: “Là tôi bị hoa mắt sao?”
Vệ sĩ ở ghế lái phụ chấn động mà nhìn hai người đàn ông hôn mê dưới đất: “Không phải anh hoa mắt đâu boss, là cô ấy thật sự biết dùng súng, nhưng hình như đều giữ lại một hơi, không giết chết.”
Doanh Trần chậm chạp mà phản ứng một lát, đôi mắt màu xanh sẫm dần dần lóe lên ý cười điên cuồng: “Ha! Thì ra người phụ nữ này còn có một gương mặt khác!”
Vệ sĩ nghi hoặc: “Vậy bây giờ chúng ta ra tay sao?”
“Đừng ra tay.” Anh ta thoải mái mà ngồi lại, trong mắt tràn đầy hứng thú: “Có lẽ cô ấy tìm được ai là kẻ phản bội thật sự rồi. Theo sau, tôi muốn xem thử cô ấy muốn chơi thế nào.”
Kiều Sở Sở ấn mở máy tính bảng, tìm được vị trí nhà xưởng giao dịch của Lâu Thính Tứ, sao chép lại dán vào để tìm dẫn đường, quay đầu lao tới nhà xưởng.
Chiếc xe lao ngang qua xe của Doanh Trần như tên bắn.
Doanh Trần cười ha ha, vỗ chỗ ngồi nói: “Thấy không? Cô ấy còn biết trượt bánh sau đấy? Mau đuổi theo!”
Kiều Sở Sở ấn mở máy tính bảng, liếc về phía màn hình.
?
Trong màn hình, nhóm Tống Ngọc và ba người khác đã khai hỏa rồi.
Tống Ngọc đang ở chỗ đất bằng, không có quá nhiều công sự che chắn, rõ ràng rơi vào hoàn cảnh xấu.
Mà bên phía Lâu Thính Tứ vẫn bình yên.
Trong tay anh ta cầm máy tính bảng, nhóm ba người trong máy tính bảng vẫn còn tuần tra qua lại, không bị tập kích.
Chúc Trường Mệnh đứng sau lưng Lâu Thính Tứ như quỷ, vẫn không nhúc nhích, dường như đang chờ thời cơ.
Kiều Sở Sở cầm điện thoại lên, muốn gọi cho Lâu Thính Tứ.
Nhưng cô chần chừ.
Như vậy có thể sẽ đánh rắn động cỏ.
Cô nghĩ đi nghĩ lại, sau đó gọi cho Lâu Nguyệt Tuyệt.
Vốn dĩ đúng lúc Lâu Nguyệt Tuyệt sắp ngủ, nhận được video trò chuyện con rất vui vẻ: “Chị?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận