Chương 263

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 263

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ám Hiệu
Kiều Sở Sở nói thẳng: “Nguyệt Tuyệt, bên cạnh cha em có kẻ phản bội, tên Chúc Trường Mệnh! Anh ta ở phía sau theo dõi cha em, chị không có cách gọi điện, em nghĩ cách gọi cho cha em, ám chỉ anh ta, tuyệt đối không được đánh rắn động cỏ, không thể để cho Chúc Trường Mệnh nghe được! Hiểu chưa?”
Vốn dĩ cô muốn nói với anh cả để anh cả xử lý.
Dù sao ở nhà cô người am hiểu giải quyết mọi chuyện nhất chính là anh cả, nhưng vẫn dễ khiến người khác sinh nghi.
Lâu Nguyệt Tuyệt thì khác, cậu bé là con trai của Lâu Thính Tứ, con trai gọi điện cho cha rất bình thường.
Lâu Nguyệt Tuyệt lộn một cái từ trên giường bật dậy: “Chị yên tâm, em và cha có ám hiệu, em sẽ gọi cho cha nói em gặp ác mộng cần an ủi, người nọ sẽ không hoài nghi.”
Kiều Sở Sở cúp điện thoại, liếc ba người trong máy tính bảng.
Người của Tống Ngọc đã chế hơn phân nửa, hai người còn lại không tính là nguy hiểm.
Kiều Sở Sở đạp ga hết mức, lái tới chỗ Tống Ngọc.

Tống Ngọc trốn phía sau công sự che chắn, súng trong tay đã hết đạn.
Hai đàn em còn sót lại của cô ấy cũng mắc kẹt ở hai bên: “Chị Ngọc, chúng ta hết đạn rồi.”
Tống Ngọc cắn chặt răng, lòng tràn đầy không cam lòng: “Xem ra hôm nay chính là ngày giỗ của chúng ta.”
Sắc mặt đàn em tái xanh: “Nhất định có người bán đứng chúng ta! Người mua vốn cho lão lớn của chúng ta leo cây không tới bàn chuyện làm ăn, sau đó có người tới vây quét chúng ta!”
Tống Ngọc cầm bộ đàm xin giúp đỡ: “Chú Vương! Đại Cường, mấy người ở đâu?”
Không có người trả lời.
Nhưng tiếng bước chân của quân địch càng ngay càng gần.
Tống Ngọc cam chịu số phận mà nhắm mắt lại: “Có lẽ hai người bọn họ cũng lành ít dữ nhiều, chúng ta thật sự chết ở chỗ này rồi.”
Đột nhiên một chiếc xe con mang theo tiếng còi xé rách chân trời xông vào: “Tít tít tít!”
Người cầm súng ống trong tay sợ tới mức xoay người lại nổ súng về phía xe.
Chiếc xe không chút do dự húc bay bọn chúng, dừng lại trước mặt Tống Ngọc.
Tống Ngọc chấn động ngước mắt, nhìn cửa xe hạ xuống, lộ ra gương mặt ngây thơ vô hại của Kiều Sở Sở.
Cô ở trong xe jeep chống đạn táo bạo gào thét: “Thất thần làm gì! Không muốn chết thì lên xe!”
Tống Ngọc không kịp nghĩ nhiều, lăn một vòng mà lên xe.
Cô ấy đóng kỹ cửa xe, chấn động mà nhìn Kiều Sở Sở nói: “Sao lại là cô?”
Kiều Sở Sở dẫm hết chân ga, mang theo cô ấy và hai đàn em của cô ấy phá vòng vây: “Đương nhiên là tôi, nếu không cô cho rằng ai có thể tới cứu cô?”
“Ý tôi không phải như vậy.” Tống Ngọc bám vào ghế, quan sát một bên mặt của cô: “Ý tôi là sao cô biết lái xe? Còn lái giỏi như vậy.”
Chủ yếu nhất là lá gan còn lớn như thế, dám đơn độc một mình xông tới cứu bọn họ.
Kiều Sở Sở xùy một tiếng, trợn trắng mắt lườm cô ấy: “Tôi đã nói với cô là tôi biết rồi, là tự cô không tin!”
Tống Ngọc vẫn khó mà tin nổi, nhìn một bên mặt mũm mĩm trẻ con của cô: “Bởi vì trông cô còn không hung dữ bằng con chó nhà tôi nữa, chắc chắn là tôi không tin rồi. Tuệ nhãn của tôi của phải lợi hại bao nhiêu mới có thể nhìn xuyên khí chất èo uột này của cô thấy được linh hồn xuất sắc của cô chứ?”
Kiều Sở Sở: “Cô đang khen hay là đang mắng tôi vậy?”
Tống Ngọc leo lên ghế phụ thắt dây an toàn, vô cùng sốt ruột mà nói: “Tôi đang khen cô đó! Cô cứu mạng tôi, tôi còn có thể mắng cô sao?”
Kiều Sở Sở hừ một tiếng, nhìn về phía Tống Ngọc: “Trong ngăn chứa đồ có ba khẩu súng, thùng phía sau còn có mấy cây súng ngắm.”
Tống Ngọc giật mình, cấp tốc mở ngăn ở ghế lái phụ ra.
Quả thật bên trong đặt ba khẩu súng.
Cô ấy thuận tay cho hai đàn em của mình mỗi người một cây, mừng rỡ nói: “Sao cô biết ở đây có súng?”
Kiều Sở Sở lách khỏi người đuổi theo, phóng thẳng tới cửa: “Tôi lấy được từ trên người những tên phản bội kia.”
Tống Ngọc kinh ngạc nhìn cô.
Kiều Sở Sở làm một cú trượt bánh sau gọn gàng mà dứt khoát, né tránh người xông tới, đuôi xe cũng hất bay, giọng nói lại bình thản như ăn cơm: “Sợ hãi thường là do sức mạnh không đủ, dù sao chắc chắn tôi sẽ không để bản thân không đủ sức mạnh.”
Cô bình tĩnh nhìn Tống Ngọc: “Yên tâm đi, chúng ta không chết được đâu.”
Không biết vì sao cô lại có tự tin này.
Chắc là thuốc tăng lực khiến cô điên cuồng.
Hai mắt Tống Ngọc tỏa sáng, lập tức hôn Kiều Sở Sở một cái thật mạnh.
Kiều Sở Sở: “!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận