Chương 264

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 264

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tốc Chiến Tốc Thắng
Tống Ngọc mừng rỡ ôm cô, không chút keo kiệt mà khen ngợi: “Ngầu quá! Cô thật mẹ nó ngầu!”
Hai đàn em sau lưng cô nhìn mà choáng váng: “Là tôi hoa mắt sao?”
Một đàn em khác ngây ra như phỗng: “Không, cậu không nhìn nhầm, đây là lần đầu tiên chị Tống của chúng ta hôn người khác.”
Đàn em dần dần sợ hãi: “Hơn nữa cũng là lần đầu tiên chị Tống cười với người khác vui vẻ đến vậy!”
Kiều Sở Sở: “?”
Tống Ngọc nhe răng cười với cô: “Xin lỗi, trước kia tôi có nhiều thành kiến với cô như vậy, tôi chân thành xin lỗi cô.”

Kiều Sở Sở sởn hết cả gai ốc, toàn thân đều nổi da gà: “Nếu cô thật sự cảm thấy có lỗi thì cũng đừng cười với tôi như vậy, tôi sợ.”
Tống Ngọc: “?”
Doanh Trần giơ ống nhòm thấy xe của Kiều Sở Sở đã tới, ra lệnh: “Cô ấy đến rồi, chuẩn bị bám theo.”
Vệ sĩ ở ghế lái phụ gật đầu, chú ý tới bên kia: “Boss, có người lái xe xông về phía này của chúng ta!”
Doanh Trần liếc về phía đó, thấy một chiếc xe con đang chạy thẳng tới chỗ bọn họ.
Anh ta không thèm để ý: “Tốc chiến tốc thắng.”
Vệ sĩ giơ súng lên chuẩn bị.
Bỗng nhiên, xe của Kiều Sở Sở trượt bánh sau một phát vòng tới trước xe của đối phương.
Đối phương bất ngờ không kịp đề phòng, đánh lái né tránh, đập mạnh lên tường.
Kiều Sở Sở mượt mà đán tay lái rời khỏi, đi lướt qua xe của Doanh Trần.
Vệ sĩ khiếp sợ tới há hốc mồm: “Lão lớn, tốc chiến tốc thắng mà anh nói, Kiều Sở Sở này đã giúp chúng ta tốc chiến tốc thắng rồi hả?”
Doanh Trần không nói chuyện, chỉ kinh ngạc nhìn Kiều Sở Sở.
Trước mặt Kiều Sở Sở có kẻ địch nên có ánh sáng chiếu vào chỗ ghế lái của cô.
Dưới ánh sáng có thể thấy rõ mái tóc xoăn của cô một bên vén ra sau tai, một bên lười nhác để xõa. Cô còn mặc áo lông cừu lửng màu đen, nửa người trên lộ ra ngoài lão luyện sắc bén, kiêu ngạo mà liếc nhìn xe của anh ta rồi lạnh nhạt rời mắt.
Còn, còn mẹ nó rất ngầu?
Đôi mắt xanh sẫm của Doanh Trần từ từ trợn to, giống như gặp được một điều gì mới mẻ, nảy sinh cảm giác mới mẻ nồng nặc mà chính anh ta cũng không phát hiện.
Bỗng nhiên, điện thoại của anh ta vang lên.
Doanh Trần mở ra, là Vi Sinh Hoài Lăng gửi tin nhắn tới.
Vi Sinh Hoài Lăng: “Anh Doanh Trần, nói cho anh biết một chuyện, em rất thích Kiều Sở Sở mà anh nhìn thấy hôm nay, nhờ anh sau này xem cô ấy như bạn gái của em mà đối đãi.”
Vi Sinh Hoài Lăng gửi tới một tấm ảnh chụp với Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở trên tấm ảnh nháy mắt nghịch ngợm với ống kính, Vi Sinh Hoài Lăng đứng sau lưng cô, giơ điện thoại, nhìn ống kính cười cực kỳ ngọt ngào.
Vi Sinh Hoài Lăng: “Hai bọn em rất xứng đôi, nhưng thái độ của Vi Sinh Biệt Hạc với Kiều Sở Sở không bình thường lắm, hi vọng anh ủng hộ bọn em, đừng đứng về phía Vi Sinh Biệt Hạc.”
Doanh Trần hừ lạnh, không thèm để ý.
Vi Sinh Hoài Lăng cũng không phải một tên nhóc cần người khác ủng hộ, cậu là con sói cô độc có tiếng, là nhân vật lớn, sao có thể cần anh ta ủng hộ.
Đây là đang ám chỉ anh ta đừng nhìn trúng Kiều Sở Sở.
Giống như động vật giống đực phân chia địa bàn.
Anh ta gõ chữ: “Còn khoác lác nữa thì anh sẽ chụp màn hình gửi cho Kiều Sở Sở.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Đôi mắt xanh sẫm của Doanh Trần đảo vòng.
Vi Sinh Hoài Lăng thích Kiều Sở Sở, Vi Sinh Biệt Hạc cũng cảm thấy hứng thú với Kiều Sở Sở.
Dựa vào hiểu biết của anh ta về người gia tộc Vi Sinh, bọn họ luôn có hảo cảm với một thứ.
Ví dụ như chó, mèo, loại động vật không có đầu óc gì.
Cho nên lão tứ lão ngũ thích Kiều Sở Sở, không phải là Vi Sinh Văn Trạm và Vi Sinh Lẫm cũng thích chứ?
Anh ta phóng to ảnh của Kiều Sở Sở.
Cô còn là một tuyển thủ thu phục lòng người sao?
Doanh Trần khóa điện thoại: “Kêu người giúp Kiều Sở Sở xử lý người sạch sẽ, đừng để cho người từ phía sau đuổi tới làm cô ấy bị thương.”
Vệ sĩ ở ghế phụ gật đầu: “Vâng.”

Kiều Sở Sở điều khiển xe tới chỗ của Lâu Thính Tứ.
Tống Ngọc ngổn ngang trăm mối tơ vò: “Rốt cuộc tại sao cô lại tới đây giúp? Rồi làm sao cô biết tôi ở chỗ này? Chẳng lẽ cái gì lão lớn cũng nói với cô sao?”
Kiều Sở Sở không trả lời mà hỏi lại: “Cô biết trong các cô có một kẻ phản bội không?”
Tống Ngọc kinh ngạc: “Ai?”
Kiều Sở Sở: “Chúc Trường Mệnh.”
Tống Ngọc ngạc nhiên: “Chúc Trường Mệnh? Từ lúc năm tuổi anh ta đã ở bên cạnh lão lớn, là một tay lão lớn nuôi lớn, đối với lão lớn thì anh ta chính là em trai ruột. Cô xác định không phải cô nhầm chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận