Chương 274

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 274

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Doanh Trần Không Tuân Thủ Nam Đức
Mặt Doanh Trần tối sầm, ngồi trong phòng tiếp khách trong nhà Lâu Thính Tứ.
Kiều Sở Sở ngồi bên cạnh anh ta, lúng túng nghịch ngón tay.
Lâu Thính Tứ ngồi phía đối diện hai người bọn họ, đập “bộp” khẩu súng đập lên bàn, trầm giọng ra lệnh: “Cô Kiều, lại đây ngồi.”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật, đứng dậy.
Đột nhiên Doanh Trần nắm cổ tay cô, cưỡng chế túm cô về chỗ cũ: “Không cần đi.”
Anh ta cũng móc một khẩu súng ra đập lên bàn: “Tôi cũng có.”
Kiều Sở Sở: “?”
[Đây là đang làm gì? Trưng bày súng ống đạn dược à?]
Cô nhìn về phía góc bàn khác.
Trên mặt bàn có một chiếc điện thoại di động.
Điện thoại đang gọi video.
Bỗng nhiên phía đối diện video xuất hiện mấy anh em nhà họ Bùi, thậm chí bởi vì màn hình điện thoại di động không chứa hết, có mấy anh trai không có trong khung hình.
Vi Sinh Dư Xán dứt khoát biến mất không thấy.
Chắc là cảm thấy đám người này vô vị nên đã chạy.
Kiều Sở Sở ngượng ngùng đứng lên: “Ừm… tôi hơi mệt mỏi, hay là tôi đi trước.”
Doanh Trần: “Cô ở lại.”
Lâu Thính Tứ: “Đừng đi, đợi bọn tôi nói xong.”
Sau khi hai người họ nói cùng một lúc thì căm thù trừng mắt nhìn đối phương, khó chịu hừ lạnh một tiếng.
Kiều Sở Sở: “…”
Cô đứng ngồi không yên, nhìn Lâu Thính Tứ phía đối diện.
Ngón tay Lâu Thính Tứ gõ nhẹ trên mặt bàn, trên mặt vẫn duy trì nụ cười hồ ly quen thuộc của anh ta, nhưng mà trong mắt lại chứa đầy tức giận: “Doanh Trần, chúng ta cũng coi như bạn bè lâu năm, cậu không chào hỏi một tiếng đã bắt người đi luôn, ai dạy cậu quy củ này thế?”
Doanh Trần dựa vào lưng ghế, giọng điệu ngả ngớn: “Sao hả? Kiều Sở Sở là người của anh à?”
Anh ta nhếch khóe miệng khiêu khích: “Trên người cô ấy khắc tên anh à? Trên hộ khẩu có quan hệ vợ chồng với anh à? Cô ấy tỏ ý muốn ở bên anh à?”
Ý cười của Lâu Thính Tứ chuyển sang lạnh lẽo.
Kiều Sở Sở ngây ngốc nhìn về phía Doanh Trần.
Anh ta nói cái quái gì vậy?
Doanh Trần phẩy tay với Lâu Thính Tứ: “Nếu như không có gì hết, vậy chúng tôi bắt người dựa trên bản lĩnh của mình rồi.”
Anh ta cười đến bất cần đời, khiêu khích hỏi: “Lâu Thính Tứ, đàn em của tôi đưa người ở trong nhà anh đến bên cạnh tôi, thậm chí còn ở dưới mí mắt anh, đây chẳng lẽ là lỗi của tôi à? Anh không hề nhìn lại bản thân mình một chút nào à?”
Mặt Lâu Thính Tứ đen như đáy nồi, cắn chặt hàm răng: “Là lỗi của tôi.”
Doanh Trần đắc ý nhún vai: “Anh biết là được.”
Lâu Thính Tứ cười lạnh: “Cậu thuê một đám người chuyên nghiệp phá hủy hệ thống phòng vệ nhà tôi, từ lúc bắt đầu đến đã có chuẩn bị, tôi để cậu bắt người dưới mí mắt của tôi là vấn đề của tôi, nhưng cậu không nên bắt cóc cô Kiều, cô ấy là người, không phải đồ vật.”
Doanh Trần không hề để ý mà bắt đầu cười: “Tôi không cướp, anh có thể đưa cho tôi ư?”
Lâu Thính Tứ: “?”
Doanh Trần vuốt ve súng, thuận tiện nhìn bảy người phía bên kia video: “Các vị nhà họ Bùi, tôi muốn tố cáo, tôi nhìn thấy rõ ràng Lâu Thính Tứ cười thân mật với Kiều Sở Sở, thậm chí còn sờ đầu của Kiều Sở Sở, hơn nữa khi ngủ anh ta còn muốn ngủ chung phòng với Kiều Sở Sở, tôi cảm thấy anh ta là tên biến thái, cho nên tôi mới ra tay bảo vệ cô Kiều.”
Sự cảnh giác của bảy người nhà họ Bùi bỗng nhiên bị khơi dậy, họ nhìn về phía Lâu Thính Tứ.
Vi Sinh Dư Xán chuẩn bị làm việc vểnh tai lên, nhìn nhóm bảy người sau lưng với vẻ háo hức xem kịch: “Doanh Trần, sao cậu không nói sớm còn có chuyện này chứ!”
Lâu Thính Tứ hít một hơi sâu, bình tĩnh nhìn Doanh Trần.
Doanh Trần xoay xoay khẩu súng, cười như không cười nhìn Lâu Thính Tứ: “Đàn ông với nhau, ai chẳng biết mấy trò vặt vãnh này?”
Kiều Sở Sở quả quyết giơ tay lên, nghiêm túc nói: “Em muốn ngắt lời một chút, quả thật Lâu Thính Tứ ngủ cùng phòng với em, nhưng anh ta ngủ trên ghế sofa, giữa bọn em không có gì xảy ra cả! Thậm chí anh ta còn gặp ác mộng nữa.”
Ở đầu dây bên kia, Bùi Triệt nhíu mày: “Sao em biết anh ta gặp ác mộng?”
“Bởi vì anh ta đánh thức em.” Vẻ mặt Sở Sở thành thật giải thích: “Vậy nên em đánh thức anh ta.”
Bùi Triệt cảnh giác híp mắt: “Sau đó thì sao, em đánh thức anh ta sau đó hai người làm gì?”
Kiều Sở Sở nghẹn lời, cảm giác hơi khó nói.
[Vào lúc này, nếu nói Lâu Thính Tứ phản xạ có điều kiện ôm mình, có lẽ sẽ gây hiểu lầm nghiêm trọng nhỉ?]

Bình luận (0)

Để lại bình luận