Chương 279

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 279

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xuất Ngoại
Hạ Tuyết Thuần xách hành lý đứng cạnh lão nhị nhà họ Long.
Cô ta ngửa đầu ngắm nhìn bầu trời nước F, mừng rỡ không thôi: “Hóa ra đây là nước ngoài, đây là lần đầu tiên em xuất ngoại đó!”
Lão nhị nhà họ Long mỉm cười ngắm nhìn cô ta, dịu dàng nói với cô ta: “Sau này anh là anh trai của em, anh đi công tác hay đi chơi đều dẫn theo em, có được hay không?”
Hạ Tuyết Thuần nở nụ cười xán lạn, khẽ đụng vào cánh tay của ông ta nũng nịu: “Anh hai tốt thật đấy, có điều chị dâu hai sẽ không tức giận chứ?”
Nụ cười của người đàn ông cứng đờ, cười lạnh: “Con mụ điên kia không biết vì sao, trước đây còn bảo anh chăm sóc em một chút, đến khi anh bắt đầu chăm sóc em, cô ta lại tức giận, nói gì mà không chứa nổi em. Không sao cả, chúng ta không cần quan tâm cô ta, anh đã đặt nhà hàng có rượu ngon nhất, em nghỉ ngơi cho tốt, đợi anh làm xong việc sẽ dẫn em đi chơi một chút.”
Hạ Tuyết Thuần vui vẻ cười thành tiếng, ôm lấy bả vai ông ta giống như con nít: “Anh hai đối xử với em tốt quá, trong lòng em anh chính là anh trai ruột!”
Người đàn ông cưng chiều mà véo mặt cô ta: “Bởi vì anh trai thích em mà.”
Mặt mày Hạ Tuyết Thuần cong cong, bỗng nhiên cô ta cảm thấy có vài tia sáng lạnh đâm tới từ phía trước.
Cô ta nghi ngờ nhìn lại, va phải khuôn mặt sắc bén của bảy anh em nhà họ Bùi.
Bọn họ mặc âu phục cắt may vừa người, khí thế hùng hổ đứng ở phía đối diện bọn cô.
Bùi Uyên đứng ở chính giữa, châm chọc nhìn cô ta: “Ngoại tình à?”
Bỗng nhiên mặt Hạ Tuyết Thuần trắng bệch, trốn ở phía sau người đàn ông, co rúm lại không nói lời nào.
Vì sao bảy người bọn họ lại đến nước F?
Người đàn ông nhanh chóng bảo vệ cô ta, trầm giọng nói: “Ngài Bùi, xin ngài lễ phép chút, đây là em gái của tôi.”
Bùi Du Xuyên cười phóng túng phóng đãng: “Đúng vậy, ban ngày kêu em gái, ban đêm em gái kêu, ai mà không hiểu?”
Khuôn mặt người đàn ông đỏ bừng.
Hạ Tuyết Thuần cắn môi dưới, hoảng sợ ló đầu ra giải thích: “Bọn tôi trong sạch!”
Bùi Triệt hừ lạnh, nhìn về phía Bùi Du Xuyên: “Em ba, mạo muội rồi, không được phép xúc phạm tình cảm thuần khiết của người ta.”
Bùi Triệt tiến lên mấy bước, đi đến trước mặt lão nhị nhà họ Long, hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm ông ta: “Tôi mặc kệ hai người các anh đang hưởng tuần trăng mật hay thế nào, sau này nhìn thấy nhà họ Bùi chúng tôi thì đi đường vòng qua.”
Người đàn ông kinh ngạc trợn to mắt: “Cái gì?”
Bùi Triệt nhếch miệng, cười lạnh nói: “Anh cũng biết rõ trong cái vòng này thứ chúng ta cần nhất chính là giúp đỡ lẫn nhau, làm mất lòng quá nhiều người dễ dàng đẩy mình đến đường cùng, trước mắt các anh đã làm phật ý nhà Vi Sinh, còn muốn thêm nhà họ Bùi chúng tôi sao?”
Người đàn ông nghẹn họng, Bùi Triệt không kiêng nể nhìn ông ta: “Nếu không muốn ăn trái đắng… sau này dẫn theo Hạ Tuyết Thuần gặp bọn tôi thì đi vòng ngay, nghe hiểu không?”
Người đàn ông há miệng, bực bội đến một chữ cũng không nói được.
Sát ý ngập mắt Bùi Triệt, anh ấy hỏi ông ta: “Nghe hiểu không?”
Khuôn mặt người đàn ông đỏ lên như gan heo, khuất nhục cúi đầu, cắn răng nói: “Nghe hiểu.”
Bùi Triệt cười lạnh, ánh mắt như dao khoét mắt Hạ Tuyết Thuần, nói với các anh em: “Người ấy nhà chúng ta còn đang đợi chúng ta đến, đi thôi, không thì em ấy lại chờ sốt ruột.”
Kiều Sở Sở mơ hồ ngửi được mùi vị vô cùng quen thuộc.
Là hương thơm thoang thoảng từ nước giặt quần áo mùi oải hương.
Cô mơ hồ mở mắt ra, đập vào mi mắt là gương mặt tiến sát lại của Bùi Bất Tiện.
Mái tóc bạch kim của anh ấy mềm mượt, không hề tạo kiểu, tóc mái rủ xuống tự nhiên, giống như một chú cún hiền lành đang chăm chú nhìn cô.
Kiều Sở Sở cho rằng bản thân đang nằm mơ, cô vươn tay khẽ chọc vào anh ấy: “Anh bảy?”
Bùi Bất Tiện thuận thế nắm chặt tay cô, dán trên gương mặt của anh ấy, nhẹ nhàng chà xát ở lòng bàn tay cô.
Kiều Sở Sở cảm nhận được nhiệt độ của anh ấy, mới hậu tri hậu giác nhận ra đây không phải là mơ.
Cô muốn rút tay về, nhưng Bùi Bất Tiện nắm chặt tay cô, cưỡng chế lại cậy mạnh đan mười ngón tay vào tay cô.
Cô sững sờ: “Sao anh lại ở đây?”
“Không phải em nói nhớ anh à.” Nét mặt của anh ấy thản nhiên, ánh mắt cũng rất chuyên chú: “Vậy nên anh đến đây.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc, há mồm muốn nói chuyện, Bùi Mộc và Bùi Từ đã lôi Bùi Bất Tiện sang một bên, khó chịu nói thầm: “Đừng làm giống như thể chỉ có em tự mình đến đây một mình vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận