Chương 280

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 280

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ôm Yêu Thương
Hai người bọn họ bổ nhào đến trước mặt Kiều Sở Sở, hai mắt tỏa sáng nhìn cô: “Em nhìn thấy hai người bọn anh có ngạc nhiên không, bất ngờ không?!”
Khi ánh mắt của Kiều Sở Sở nhìn qua liếc lại trên người hai bọn họ, cô khó có thể tin che miệng lại: “Hai người các anh cũng tới sao?”
Bùi Mộc và Bùi Từ gật đầu, cùng nói: “Bởi vì em muốn gặp bọn anh, cho nên bọn anh lập tức mua vé máy bay đến đây ngay!”
Bùi Từ chọc chọc đuôi mắt sưng đỏ của cô: “Nhớ bọn anh nhớ đến sưng cả hai mắt.”
Bùi Mộc cong môi cười một tiếng, đùa dai nói: “Cho em một cái ôm yêu thương nhé!”
Hai người bọn họ kẹp cô ở giữa, ôm chặt lấy nhau, giống như là bánh bích quy có nhân!
Kiều Sở Sở: “!”
Bùi Phong Lộng xốc hai người hai bên trái phải cô lên, nghiêm túc cảnh cáo: “Không được làm ồn!”
Anh ấy vứt thẳng hai người họ ra đằng sau!
Bùi Mộc Bùi Từ giống như con mèo bị xách gáy vứt sang một bên, khó chịu kêu gào: “Ai làm ồn chứ, đây là bọn em đang quan tâm Kiều Sở Sở đấy được không!!”
Bùi Phong Lộng không có thời gian để ý, ngồi ở mép giường Kiều Sở Sở, hỏi thẳng: “Lúc gọi video nhìn thấy em khóc, bây giờ em còn khó chịu không?”
Dây thần kinh của anh ấy buộc chặt, không muốn bỏ qua biểu cảm nhỏ bé trên mặt cô: “Nếu như còn thấy khó chịu…”
Anh ấy thử thăm dò vòng qua người cô: “Hãy dựa vào trong ngực anh khóc đi.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc chôn trong ngực anh ấy, vừa định buông ra, Bùi Phong Lộng bị ai đó kéo sang một bên.
Cơ thể dày rộng của Bùi Du Xuyên cưỡng chế giam cô ở trong ngực!
Kiều Sở Sở đụng phải cơ ngực rắn chắc của anh ấy: “…”
Bùi Du Xuyên ngang ngược ôm cô thật chặt, đen mặt phản bác Bùi Phong Lộng: “Tương đối là được rồi, em là tài xế sao em hiểu thương hương tiếc ngọc là gì.”
Kiều Sở Sở ngửa đầu nhìn Bùi Du Xuyên, không rõ lý do.
Sắc mặt cô xanh xao nhợt nhạt, đôi mắt sưng lên giống như hạch đào, vô cùng tiều tụy.
Anh ấy nhíu mày, khẽ véo nhẹ gò má của cô: “Em là đồ ngốc à? Muốn anh đi cùng ở bên cạnh em thì gọi điện thoại ngay cho anh là được rồi, chẳng lẽ anh lại không đến bên em sao?”
Kiều Sở Sở bị anh ấy nhéo mặt, nói chuyện cũng mơ hồ không rõ: “Nhưng các anh ai cũng rất bận, trước đây cũng từng nhấn mạnh với em, không cho em làm trễ nải công việc của các anh.”
“Đó là đã từng.” Bùi Du Xuyên phụng phịu xoa nắn gương mặt của cô: “Lúc em khó chịu thì mãi mãi có thể gọi cho anh.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên mừng rỡ mở to mắt: “Thật chứ?”
Bùi Du Xuyên nhướn mày, giọng điệu ngang ngược: “Nói dối đó, thật ra anh vẫn không thích em, nhưng anh càng không thích một thứ của em, em biết là gì không?”
Cô nghi ngờ: “Là gì?”
“Không thích em khóc.” Bùi Du Xuyên ấn cô vào trong ngực: “Em khóc là xấu nhất.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Triệt đẩy Bùi Du Xuyên ra, thuận thế ngồi trước mặt Kiều Sở Sở: “Lại đây, đo huyết áp.”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở sửng sốt khi nhìn thấy Bùi Triệt lấy máy đo huyết áp điện tử ra.
[Chuyện gì thế này hết người này đến người kia? Mình còn chưa nói câu nào.]
Bùi Triệt ngoảnh mặt làm ngơ, xác nhận huyết áp của Kiều Sở Sở không có vấn đề, lạnh nhạt nói: “Bình thường gặp chuyện gì cũng đừng áp lực, bọn anh sẽ giúp em xử lý giải quyết.”
Cô nghi ngờ rụt tay lại: “Nhưng mà cho tới bây giờ em vẫn chưa từng nói vì sao em không thoải mái đúng không.”
[Tại sao bọn họ lại tỏ ra như thể biết mình không thoải mái do đâu chứ?]
[Thật giống như mình không thể giấu giếm được chuyện gì trước mắt họ.]
Mọi người hơi biến sắc, sợ lộ tẩy, lựa chọn né tránh quay đầu đi.
Chỉ có Bùi Triệt đang nhìn đôi mắt Kiều Sở Sở.
Đôi mắt của cô rất giống sương mù mông lung lúc sáng sớm, mang theo một chút nghi hoặc và tò mò, chờ mong đáp án của anh ấy.
Anh ấy cúi người, nhìn thẳng vào cô.
Kiều Sở Sở dịch ra sau một chút theo bản năng.
Bùi Triệt lại ôm gáy cô, cưỡng chế khóa chặt ánh mắt muốn lảng tránh của cô: “Em còn cần nói gì à? Không phải em khóc rồi sao?”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên.
Bùi Triệt hung hăng tới gần cô, giọng điệu lạnh lẽo cứng rắn không cho phản bác: “Trong điện thoại em khóc đến mức như trời sập, bọn anh nhất định phải đến chăm sóc em, không phải sao?”
Sở Sở: “…”
[Đáng ghét, mình sợ nhất dáng vẻ âm u này của anh hai.]
Cô không nhịn được nhắm mắt lại.
[Mỗi lần thấy anh ấy như vậy mình đều không dám nhìn.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận