Chương 283

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 283

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sao Anh Lại Tò Mò Như Vậy Chứ
Bùi Mộc và Bùi Từ cau mày nói: “Tại sao chứ?! Rốt cuộc mấy người có mắt nhìn không thế?!”
Bùi Du Xuyên liếc nhìn hai người họ với ánh mắt ghét bỏ: “Không gian kín, một cặp song sinh biến thái, thiếu nữ vô tội, nối những từ khóa này lại với nhau, ai mà không nghĩ sang hướng khác?”
Bùi Mộc và Bùi Từ không phục: “Ai là cặp song sinh biến thái chứ, hai người bọn em cũng có làm gì đâu! Mấy người nói vậy là đang sỉ nhục nhân phẩm của bọn em!”
Bùi Du Xuyên cười lạnh: “Nhân phẩm của hai người các em thế nào, là anh trai của hai đứa, chẳng lẽ anh còn không rõ chắc?”
Anh ấy hất tóc, để lộ quai hàm với đường nét sắc sảo, vô cùng tự hào nói: “Anh thì khác, anh có thể dẫn Kiều Sở Sở đến khu vui chơi, dẫn em ấy chơi tàu lượn siêu tốc, vòng đu quay, ăn kẹo bông gòn, xem biểu diễn bắn pháo hoa, để em ấy vui vẻ cả ngày.”
Bùi Phong Lộng trừng mắt nhìn anh ấy với vẻ ghét bỏ: “Thế giới này đang muốn giết chết Kiều Sở Sở, anh lại còn định dẫn Kiều Sở Sở chơi tàu lượn siêu tốc, anh thấy em ấy chết chưa đủ nhanh, hay là thấy em ấy chết chưa đủ thảm hả.”
Bùi Du Xuyên sửng sốt, cau mày: “Vậy lão tứ em nói thử xem, em định làm gì.”
Bùi Phong Lộng nghẹn họng, ngại ngùng cúi đầu xuống: “Ừm…”
Gương mặt em ấy dần đỏ lên, sờ gáy, lúng túng nói: “Em sẽ dẫn em đấy đi ngắm cảnh biển, lái xe chở em ấy đón gió bên bờ biển, ngắm nhìn cảnh đẹp, để em ấy có linh cảm vẽ tranh.”
Bùi Phong Lộng càng nói, trong mắt càng lấp lánh ánh sáng: “Chắc chắn em ấy sẽ rất vui, chắc chắn cũng sẽ… cảm ơn em vì đã dẫn em ấy đến đó.”
Giọng nói của anh ấy càng ngày càng nhỏ, nhỏ đến mức Bùi Du Xuyên dán sát lại gần anh ấy cũng không nghe rõ: “Đoạn phía sau em nói gì thế?”
Bùi Phong Lộng đỏ mặt, đẩy Bùi Du Xuyên ra: “Em nói gì chứ?!”
Bùi Du Xuyên loạng choạng lùi lại mấy bước, kinh ngạc nhìn về phía anh ấy: “Em làm gì thế? Anh không nghe rõ thì anh hỏi lại thôi, không được à! Sao em lại căng thẳng như vậy chứ?”
Mặt Bùi Phong Lộng đỏ bừng như rỉ được ra máu, trừng mắt nhìn anh ấy, nói: “Hỏi hỏi hỏi, anh hỏi gì mà hỏi?! Sao anh lại tò mò như vậy chứ?!”
Bùi Triệt không chịu nổi nữa, lên tiếng trách móc: “Được rồi! Chẳng lẽ ở đây chỉ có bảy người chúng ta thôi ư? Trước mặt người ngoài mà các em cũng cãi nhau được hả!”
Các cậu em đều im lặng, liếc mắt nhìn nhau rồi quay đầu đi, đều thấy đối phương không thuận mắt.
Bùi Uyên đứng dậy, lạnh lùng nhìn các em của mình: “Trước khi tìm được hung thủ, đi đâu chúng ta cũng đều có thể đi cùng nhau, tại sao lại cứ muốn ở riêng? Ở riêng có lợi ích gì sao?”
Các cậu em nghe vậy đều sửng sốt, không nói gì nữa.
Doanh Trần cảm thấy như mình đang xem phim truyền hình vậy, vui vẻ nói: “Nếu như ở riêng với nhau, chắc hẳn là có nhiều lợi ích lắm nhỉ? Tôi rất thích ở riêng, như vậy có thể nói với nhau một vài lời riêng tư, còn có thể làm một số hành động gì đó.”
Mọi người: “????”
Anh ta mặt dày cười toe toét nói: “Hơn nữa, sao mấy người lại căng thẳng như vậy, mỗi người ngồi ở đây đều không phải là loại tôm tép gì, nếu như Kiều Sở Sở bị bắt đi ở trong tầm mắt của chúng ta, vậy thì còn cần chúng ta làm gì nữa?”
Anh ta tự rót cho mình một ly rượu, nói với vẻ sâu xa: “Nếu như ngay cả người mình quan tâm mà cũng không bảo vệ được, vậy thì đừng sống làm gì nữa, thu dọn đồ đạc mai táng luôn đi.”
Mọi người cau mày, cảm thấy anh ta nói cũng có lý, đều bình tĩnh lại.
Quản gia đến đến bên cạnh Lâu Thính Tứ, ghé tai thì thầm.
Lâu Thính Tứ sửng sốt: “Sao bọn họ lại đến đây? Bọn họ đã vào rồi ư?”
Giọng nói tràn đầy sức sống của Vi Sinh Lẫm vang lên: “Bọn tôi không đến muộn chứ?”
Vi Sinh Lẫm mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu đen, sải bước đi vào, theo sau là Vi Sinh Biệt Hạc tay lần chuỗi tràng hạt, cùng Vi Sinh Hoài Lăng mặc áo khoác trắng.
Ngoài ra… còn có cả Vi Sinh Văn Trạm đeo kính không gọng, sải bước đi tới nữa.
Bốn anh em bọn họ như thể mới vừa từ thế giới khác xuyên qua đây vậy, trên người còn mang theo cả gió lạnh thấu xương từ bên ngoài, khí thế của họ cũng khiến bầu không khí như trầm xuống.
Sắc mặt anh em nhà họ Bùi đều thay đổi.
Lâu Thính Tứ cũng cảm thấy không vui lắm.
Doanh Trần thì lại kinh ngạc nói: “Chỉ một Kiều Sở Sở thôi, mà ngay cả mấy người cũng đến à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận