Chương 284

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 284

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vũ Khí
Anh ta kinh ngạc tự mình lẩm bẩm: “Kiều Sở Sở là ong chúa đúng không, đá một cú là có thể chọc cả tổ ong xuất hiện.”
Vi Sinh Hoài Lăng vui mừng vượt lên trên Vi Sinh Lẫm, đi đến giữa bọn họ nhìn ngó xung quanh: [Sở Sở đâu!]
Bùi Mộc và Bùi Từ vừa nhìn thấy cậu đã cảm thấy phiền: “Sao cậu lại đến đây?”
Vi Sinh Hoài Lăng nở nụ cười rạng rỡ, cũng không tức giận, nhấc chiếc vali xách tay tinh xảo của mình ra.
Cậu để vali xách tay lên trên bàn, mở ra.
Đập vào trong mắt của mọi người, là một khẩu súng lục màu trắng bạc được đặt làm riêng.
Hai con dao bướm, dao Karambit phát sáng lấp lánh.
Ngoài ra còn có cả một chiếc cưa điện mini.
Mọi người cạn lời, nhìn về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Hai tay Hoài Lăng đan vào nhau, đẩy vali về phía trước, lấy điện thoại ra gõ chữ, chuyển thành giọng nói rồi bật cho mọi người nghe: “Đây là vũ khí của tôi.”
Cậu mỉm cười dịu dàng, giống như một chú cáo trắng bám người, lại ấn nút phát giọng nói trên điện thoại.
Một giọng nam máy móc vang lên: “Cũng là tấm lòng muốn bảo vệ Kiều Sở Sở của tôi.”
Vi Sinh Biệt Hạc lần chuỗi tràng hạt đi đến đứng bên cạnh Vi Sinh Hoài Lăng: “Chuyện này giao cho Hoài Lăng đi, em ấy chuyên nghiệp, có thể xử lý gọn gàng sạch sẽ.”
Bùi Phong Lộng khó chịu chất vấn: “Sao mấy người biết Kiều Sở Sở gặp chuyện?”
“Chị tôi nói.” Tâm trạng của Vi Sinh Biệt Hạc rất tốt, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: “Chị ấy nói có người muốn chặt xác Kiều Sở Sở, vậy nên bọn tôi đều đến đây.”
Bùi Phong Lộng: “…”
Bùi Uyên ở bên cạnh cũng bắt đầu cảnh giác.
Khi những người này tụ tập lại với nhau, anh mới phát hiện ra, bên cạnh Kiều Sở Sở đã có nhiều người như vậy tự lúc nào rồi.
Anh cảnh giác nhìn xung quanh một lượt: “Nhưng hình như cũng không đến mức phải đến hết đâu thì phải.”
Vi Sinh Lẫm giơ tay lên, thản nhiên nói: “Đừng lo lắng, tôi và anh cả đều chỉ đến xem kịch mà thôi.”
Vi Sinh Văn Trạm đã ngồi xuống ghế sofa, đôi chân thon dài vắt chéo, đôi mắt sâu thẳm đằng sau cặp kính không gọng liếc nhìn mọi người: “Ừ, không cần để ý đến tôi đâu.”
Bùi Du Xuyên vừa nhìn thấy anh ta đã căng thẳng, không khỏi mỉa mai: “Thật sự không cần phải để ý sao?”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn về phía anh ấy, chỉ cười không đáp.
Bùi Du Xuyên: “…”
Anh ấy thật sự không muốn ở cùng với người của gia tộc Vi Sinh một phút nào!
Người nhà này ai nấy cũng đều lắm mưu nhiều kế, lòng dạ thâm sâu khó lường!
Anh ấy bị dị ứng với điều này!
Đúng lúc này, Kiều Sở Sở vui vẻ chạy tới: “Tôi xong rồi! Có thể đi ăn trưa rồi!”
Cô chạy vào trong phòng khách, nụ cười lập tức biến mất: “Ơ?”
Cả phòng khách to lớn toàn là những người đàn ông mặc áo khoác đen, sơ mi trắng thắt cà vạt.
Bọn họ đều có ngoại hình và khí chất khác nhau, lúc này đồng loạt nhìn về phía cô.
Kiều Sở Sở im lặng.
Cô khẽ dụi mắt mình.
Rồi cô lại mở mắt ra một lần nữa.
?
Không phải là cô bị hoa mắt rồi đấy chứ?
Phòng khách của nhà Lâu Thính Tứ được sơn gam màu lạnh, trên chiếc ghế sofa dài màu đen có ba người đàn ông đang ngồi đó.
Doanh Trần ngồi ở chính giữa, tay còn đang cầm một ly rượu, ngẩng đầu lên nhìn cô.
Vi Sinh Văn Trạm đeo kính không gọng chống một tay lên má, liếc nhìn cô với vẻ thích thú.
Vi Sinh Lẫm ngồi ở bên còn lại vốn không có biểu cảm gì, nhưng vừa nhìn thấy cô đã không nhịn được cười, mím môi cúi đầu xuống.
Vi Sinh Biệt Hạc ngồi trên trên ghế sofa đơn ở bên cạnh, ngón tay trắng nõn lần chuỗi tràng hạt trong tay, liếc mắt nhìn cô.
Kiều Sở Sở im lặng, nhìn sang chiếc bàn hộp màu đen tuyền ở phía bên kia.
Bùi Uyên đứng ở chính giữa, cau mày nhìn cô với vẻ mặt đau khổ oán hận.
Bùi Triệt liếc mắt nhìn gia tộc Vi Sinh với ánh nhìn hung ác, hừ lạnh một tiếng.
Bùi Du Xuyên trông có vẻ như rất khó chịu, nhìn cô hít mấy hơi thật sâu liền, như thể đang kìm nén điều gì đó.
Bùi Phong Lộng thì nhìn cô với vẻ mặt đàng hoàng nghiêm túc, nhưng trên mặt lại lộ vẻ lo lắng.
Lồng ngực Bùi Bất Tiện phập phồng, nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng là đang sắp nổi giận.
Lâu Thính Tứ bất lực đứng ở một bên, thở dài với cô.
Bùi Mộc và Bùi Từ trừng mắt nhìn Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Hoài Lăng là người duy nhất mặc đồ trắng trong một dàn đen này, trông rất có sức sống bắn tim với cô: [Chị ơi!]
Kiều Sở Sở đóng sầm cửa phòng khách lại!
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Những người khác: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận